+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 2 1 2 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 11

Chủ đề: Guốc mộc quê hương

  1. #1
    Vượt ngàn trùng sóng yenminh0210's Avatar
    Ngay tham gia
    Apr 2009
    Bài viết
    2,613

    Guốc mộc quê hương

    Đôi guốc mộc nhỏ bé là một vật dụng gắn bó mật thiết trong đời sống của người Việt Nam. Cũng như áo dài và nón lá, đôi guốc mộc bé nhỏ, đơn sơ là thế mà đã in dấu bền bỉ suốt hàng ngàn năm trong hành trang văn hóa dân tộc, tạo nên một vẻ đẹp mộc mạc, duyên dáng của người phụ nữ Việt Nam.
    Song song hai chiếc thuyền tình
    Đầu rồng đuôi phượng đóng đinh hai hàng
    Một chiếc em chở năm chàng
    Hai chiếc em chở mười chàng ra đi
    Trách người quân tử lỗi nghì
    Ăn trên ngồi trốc chẳng nghĩ gì đến em!

    Khó có thể định rõ mốc ra đời cũng như chủ nhân đã sáng tạo nên di sản văn hóa giản dị, mộc mạc này nhưng chắc đó là sản phẩm văn hóa do người Việt sáng tạo nên từ rất xa xưa. Truyền thuyết dân gian “Chín chúa tranh ngôi” của Cao Bằng hay sách cổ Giao Châu ký của Trung Quốc (thế kỷ III) đã nhắc đến đôi guốc.
    Trước khi có các loại giày, dép bằng nhựa, bằng da như hiện nay, người Việt thường dùng tre, gỗ để làm guốc đi. Hình ảnh áo the, khăn xếp, đôi guốc mộc đã thành quen thuộc với người dân Việt. Vào những ngày giá rét, phụ nữ và đàn ông khi dự hội hay vào đám thường đi guốc gộc tre, còn trong nhà thì đi guốc gỗ mũi cong, quai tết bằng mây.
    Từ đôi guốc bằng gộc tre, quai mây cốt để bảo vệ đôi chân khỏi mưa nắng thuở ban sơ, đến các loại bằng gỗ trong vườn nhà như de, mỡ, dàng dàng rồi mít, tràm, cao su, xoan, thông… những người thợ tài hoa đã không ngừng cải tiến về kiểu dáng và chất liệu để đôi guốc ngày càng bền hơn, gọn và có tính thẩm mỹ hơn.
    Quai guốc thay đổi từ dây mây sang vải rồi cao su và để có được một chiếc guốc hoàn chỉnh, đôi bàn tay của người thợ phải rất kỳ công, từ khâu cưa lộn mặt để ra hình thù chiếc guốc đến xử lý gỗ, tiếp đó là chà nhám, sơn, đánh bóng, vẽ, đế, quai...
    Guốc mộc cấu tạo đơn giản, bất cứ ai, dù hoàn cảnh nào đều có thể lựa cho mình một đôi guốc phù hợp. Người nghèo đi guốc gỗ xoan, mỡ, dàng dàng mộc mạc với một chiếc quai bằng da trâu vắt từ bên này qua bên kia và thân guốc chỉ được đẽo đơn giản cho vừa bàn chân. Những bậc giàu sang quyền quý thì guốc không đơn thuần chỉ là vật dụng để bảo vệ đôi chân mà nó thực sự trở thành một thứ phục trang để tôn thêm phong cách, biểu đạt gu thẩm mỹ của chủ nhân. Họ thường dùng guốc gỗ mít, gỗ tràm hương hay gỗ thông có sơn son thếp vàng, khảm trai, bịt quai gấm, đế lót cao su mỏng để bước đi thêm quý phái, thanh cảnh...
    Lộc cộc khắp ngõ dưới làng trên, đôi guốc mộc đã thành một dấu ấn thiêng liêng khó phai mờ trong tâm hồn của nhiều thế hệ người Việt. Từ tiếng guốc loẹt quẹt của mấy cụ già mắt kém; tiếng guốc khua chẵn nhịp, đĩnh đạc của ông đồ; đến tiếng thả bước lách cách, thẹn thùng của các chị, các cô rồi tiếng guốc vang rộn ràng, huyên náo của lũ trẻ hiếu động... tất cả tạo nên hơi thở thân quen của cuộc sống làng quê tự bao đời.
    Từ truyền thống đến hiện đại
    Từ cuối thế kỷ XIX, guốc mộc mới trở nên thịnh hành và bắt đầu có những thay đổi rõ rệt về kiểu dáng và chất liệu. Đôi guốc mộc đã được gọt đẽo thanh thoát hơn bởi những người thợ tài hoa. Quai guốc thay đổi từ dây mây sang vải rồi cao su, đế đệm miếng cao su mỏng nên bước chân của chị em êm ái, mơ màng hơn. Khoảng những năm 40 của thế kỷ XX, bắt đầu xuất hiện những đôi guốc sơn màu sắc sặc sỡ, nhất là dành cho phụ nữ và phải đến sau năm 1975, guốc mộc thực sự bước vào một cuộc cách mạng về kiểu dáng và chất liệu, khẳng định là thời trang ưu ái cho phái đẹp, cùng với váy áo. Guốc mộc đã vượt qua khuôn khổ của “mộc” và sự đơn điệu về kiểu dáng với sự xuất hiện của chất liệu nhựa…
    Từ sản phẩm “tự cung tự cấp” đến sản phẩm hàng hóa, đôi guốc mộc đã đi một bước dài trong lịch sử, kéo theo sự ra đời của nghề làm guốc, nổi tiếng với làng nghề Bình Nhâm (Thuận An, Bình Dương), Làng Đơ Đồng (Tân Triều, Thanh Trì, Hà Nội), Kẻ Giày (Liên Trung, Đan Phượng, Hà Nội). Đôi guốc bé nhỏ là thế nhưng là sự hội tụ tinh hoa của các làng nghề mộc, sơn mài, tơ lụa, đính hạt thêu tay… Đôi bàn chân chị em lung linh, được nâng niu hơn vì sự biến đổi linh hoạt của guốc.
    Bước sang thế kỷ XXI, guốc lên ngôi với sự bùng nổ về kiểu dáng, màu sắc và chất liệu. Quy trình sản xuất guốc là thiết kế mẫu với độ dốc như thế nào để đảm bảo đường cong mặt guốc phù hợp với phần lõm của lòng bàn chân, trọng lực hợp lý không làm tổn hại đến cột sống và còn có thể mát – xa các huyệt đạo của người mang guốc. Quai thì đủ loại, từ loại đơn đến quai kép hoặc xỏ ngón, đủ hình dạng, màu sắc và chất liệu, từ nhựa, simili đến nhung, vải, ni lông, thêu và đính cườm, cẩn đá, chạm bạc... Guốc đã đi gần đến với xăng đan và giày khi có thêm quai hậu. Dáng guốc đa dạng với mũi vuông, nhọn, tù...; đế thì đủ hình đủ dạng, đặc hay rỗng, eo hay thóp nhưng thường là gót rời, từ thấp đến cao. Vui hơn nữa, guốc mộc Việt đã hội nhập với thời trang thế giới, tham gia vào cuộc cạnh tranh khốc liệt của kinh tế thị trường nên mẫu mã phong phú, đẹp hơn, nhất là đảm bảo các tiêu chuẩn chất lượng quốc tế.
    Duyên thầm guốc mộc
    Cùng với việc sản xuất là văn hóa dùng guốc mộc với sự in dấu đầy kiêu hãnh của guốc trong các loại hình nghệ thuật, thơ ca, hội họa, trong ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ và quê hương của biết bao thế hệ người Việt. Đôi guốc đã làm cho chị em nữ tính hơn, duyên dáng hơn bởi khi đi guốc, phải nhẹ nhàng, khéo léo, không thể vội vàng hấp tấp, không thể cẩu thả lê quẹt. Bỏ đôi dép lê trong nhà, lau đôi bàn chân trắng xinh chỉn chu đầu tóc, trang phục, chị em điệu đà nhiều hơn với guốc mộc. Guốc mộc ngày càng phong phú, đa dạng về chủng loại nên cũng thuận tiện hơn cho việc chọn lựa khi mặc các loại trang phục khác nhau của các cô, các chị hay quý bà hôm nay.
    Từ làng quê, guốc mộc Việt đã lên ngôi với sự hiện diện trên khắp các nẻo đường, trên các sàn diễn thời trang, trong túi quà của người xa xứ. Cùng với áo dài, nón lá, guốc mộc Việt, từ cổ đến kim đã tạo nên vẻ đẹp rất Việt của phái đẹp, cái đẹp của sự dịu dàng, duyên dáng, nét duyên thầm không chỉ đọng lại trong ánh mắt, mà cả ở sự cảm nhận.
    Đôi guốc là một vật dụng gắn với sinh hoạt của người Việt đã in dấu bền bỉ suốt hàng ngàn năm trong hành trang văn hóa dân tộc. Có thời gian việc dùng guốc (kéo theo việc sản xuất guốc) đã bị lắng xuống và tưởng chừng sẽ ngày càng mai một đi. Đáng mừng thay sự phục hưng của đôi guốc những năm gần đây chứng tỏ quan niệm về cái đẹp đang ngày càng đa dạng hơn, và cũng phần nào thể hiện được sự gìn giữ và trân trọng những vật dụng giản dị của lớp trẻ ngày nay.
    Hoài Thu
    Lần sửa cuối bởi yenminh0210, ngày 26-11-2011 lúc 04:33 PM.

  2. #2
    Vượt ngàn trùng sóng yenminh0210's Avatar
    Ngay tham gia
    Apr 2009
    Bài viết
    2,613
    Đọc bài viết lại nao nao nhớ về những đôi guốc mộc của thời thơ ấu, ước gì có thể quay ngược lại thời gian.

  3. #3
    Vượt ngàn trùng sóng obaasan's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    2,821
    Thời mang guốc gõ cóc cóc đã qua lâu rồi. Bây giờ còn ai mang guốc nữa không nhỉ. Mỗi đôi guốc lúc đó, với Obaa quả là một tác phẩm nghệ thuật, ngắm hoài không chán. Nhưng chạy nhảy không được . Mỗi lần nhảy lên bàn quánh tụi con trai phải bỏ guốc
    Woman of short-lived passions

  4. #4
    Vượt ngàn trùng sóng yenminh0210's Avatar
    Ngay tham gia
    Apr 2009
    Bài viết
    2,613
    Bây giờ mọi người hay mang guốc nhựa nên không còn âm thanh cóc cóc như xưa, mình có 1 kỷ niệm là mang guốc xách ấm nước sôi bị vấp té, nước đổ lên chân còn vết phỏng đến bây giờ, nhưng mỗi lần nhìn thấy guốc lại nhớ đến đôi guốc ngày nhỏ ba mình tự tay làm. Ký ức tràn về làm sống mũi cay cay, dù bao năm rồi vẫn không quên 1 thời guốc gỗ.

  5. #5
    Bay cao dohoibietboi's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    375
    Hix, đang ngủ trưa mà nghe tiếng guốc lóc cóc bên tai bực mình lắm, nhất là mấy cô vô duyên đi mà như nện xuống sàn á

  6. #6
    Vượt ngàn trùng sóng obaasan's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    2,821
    Ngày xưa Obaa đi guốc dỏm, đang đi bỗng gãy làm đôi hèhè
    Woman of short-lived passions

  7. #7
    Vượt ngàn trùng sóng yenminh0210's Avatar
    Ngay tham gia
    Apr 2009
    Bài viết
    2,613
    Hihi..gặp người vô duyên thì cần gì mang guốc, đến giày, dép đế bệt cũng tạo ra âm thanh làm người khác khó chịu...nhưng mỗi khi mang guốc cũng khiến mình đi đứng thận trọng hơn, giống như khi mặc áo dài muốn quậy cũng không dám quậy tới bến vậy đó:o.

    Cái vụ mang guốc bị sự cố mình cũng gặp nhiều lần, nhưng gỡ lại sẽ là vũ khí khủng khi tên mày râu nào có í định ăn hiếp chị em, kể ra thì mắc cỡ, mình cũng từng đánh nhau với mấy cậu học chung bằng guốc khiến 1 chàng vẹo mũi...:p

  8. #8
    Thích bay echop's Avatar
    Ngay tham gia
    Feb 2009
    Bài viết
    64
    tớ cũng thik đi guốc dù ko phải là guốc mộc. lúc còn đi học ở ĐN hay đi dạo chợ Cồn chọn guốc bây giờ cứ ra ĐN là vác 1 đôi mang về. Hiện giờ còn mỗi 1 đôi mang gần 2 năm rùi mà vẫn lộc cộc tốt. thế là cứ màn.
    @yeu: "bặm trợn" quá he :p

  9. #9
    Vượt ngàn trùng sóng yenminh0210's Avatar
    Ngay tham gia
    Apr 2009
    Bài viết
    2,613
    Hoan hô tình bạn chung thuỷ giữa bạn và guốc, hi vọng bạn sẽ tìm được đôi guốc như ý để tiếp tục mối quan hệ keo sơn với guốc.

  10. #10
    Vượt ngàn trùng sóng tvmthu's Avatar
    Ngay tham gia
    Mar 2011
    Bài viết
    1,003
    Đọc bài này nhớ bài hát "Về đây nghe em, về đây nghe em. Về đây mặc áo the, đi guốc mộc. Kể chuyện tình bằng lời ca dao. Kể chuyện tình bằng nồi ngô khoai..." Bỗng thấy bình yên trong tâm hồn, vẫn còn nhớ ngày bé, mẹ dắt đi chợ mua cho đôi guốc bé xíu, đi lộc cộc nghe vui tai.


    Thích...lọ mọ

+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 2 1 2 CuốiCuối
Quyền viết bài
  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình