+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 2 1 2 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 12

Chủ đề: Xây dựng chuẩn mực chính tả

  1. #1
    Vượt ngàn trùng sóng yenminh0210's Avatar
    Ngay tham gia
    Apr 2009
    Bài viết
    2,561

    chínhtảcủangườithủđô

    chinhta1.jpgĐính kèm 0chinhta2.jpgĐính kèm 0chinhta3.jpgnào bây giờ chúng ta xẽ thưởng thức món chứng trim cút, sau đó là cơm xuất khẩu và cháng miệng bằng sữa đậu lành nhé

  2. #2
    Dạn dày sương gió matbiec's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    925
    Hic, không riêng gì người thủ đô mắc lỗi chính tả đâu mà theo thống kê thì:

    Lỗi chính tả trong văn bản tiếng Việt gấp 8 lần chuẩn


    Tỷ lệ lỗi chính tả trung bình của văn bản tiếng Việt là 7,79%, cao gần 8 lần so với chuẩn 1%. Đáng nói, tỷ lệ lỗi khu vực Đại học và Viện nghiên cứu cũng xấp xỉ mức trung bình xã hội.

    Báo cáo Tình hình chính tả văn bản tiếng Việt do Viện Công nghệ Thông tin - ĐH Quốc gia Hà Nội và Công ty VieGrid công bố hôm qua (28/7) cho thấy, tỷ lệ lỗi chính tả trong văn bản tiếng Việt đã ở mức báo động, vượt quá cao so với tiêu chuẩn.
    Cụ thể, trong tháng 6 vừa qua, nhóm nghiên cứu đã thống kê trên 67.000 mẫu của 177 đơn vị trong 7 khu vực, lựa chọn phương pháp thống kê với tập lỗi điển hình. Tập lỗi dùng để đánh giá trong đợt này được chọn từ một số lỗi phổ biến như: bổ xung, sử lý, xử dụng, sáng lạn, cọ sát, soi mói, thăm quan…
    Kết quả, các từ có tỷ lệ lỗi cao nhất là “soi mói” với 74,33%, “sáng lạn” 41,66%, “cọ sát” 28,38%, “thăm quan” 20,61%... Đơn vị có nhiều lỗi nhất là Cục Vệ sinh an toàn thực phẩm 38,46%, tiếp đến là Viện Năng lượng nguyên tử 31,49%. Đơn vị có ít lỗi nhất thuộc về ngành ngân hàng.
    Khu vực báo chí và truyền thông có tỷ lệ lỗi chính tả cao nhất, gần mức báo động 10%. Trong đó, cả hai khu vực này đều có các đại diện có tỷ lệ lỗi gần hoặc vượt mức 30%. Khu vực chính quyền địa phương, và các cơ quan thuộc Bộ cũng có tỷ lệ lỗi chính tả khá cao. Đặc biệt, có đơn vị có tỷ lệ lỗi gần 40% như Cục Vệ sinh an toàn thực phẩm. Tỷ lệ lỗi khu vực Đại học và Viện nghiên cứu cũng xấp xỉ mức trung bình của xã hội.
    Trong khi đó, nhóm khá nhất là doanh nghiệp và các Bộ có tỷ lệ lỗi 7,47- 19,98% vẫn bỏ xa mức chuẩn 1%.

    Sai lỗi chính tả hiện diện ở mọi nơi (Ảnh có tính minh họa)
    TS Nguyễn Ái Việt, Phó Viện trưởng Viện Công nghệ thông tin, ĐH Quốc gia Hà Nội cho biết, trước khi đánh giá chất lượng chính tả văn bản tiếng Việt, nhóm nghiên cứu đã tiến hành một cuộc điều tra tại 2 nhóm Chuyên gia ngôn ngữ và Chuyên gia CNTT: Nhóm chuyên gia ngôn ngữ yêu cầu tỷ lệ lỗi chính tả trong văn bản Việt phải là dưới 1%. Nhóm chuyên gia CNTT chấp nhận tỷ lệ này trong khoảng 2,5-5%.
    Các chuyên gia đều thống nhất cho rằng, tỷ lệ 10% là ngưỡng báo động đối với các lỗi chính tả và 30% là ngưỡng mà một lỗi chính tả đã trở thành một cách viết có thể đồng thời được chấp nhận. Theo đề nghị này, từ “soi mói” đã trở thành từ đúng với tỷ lệ sử dụng hơn 74%, “sáng lạn” có thể xem như một cách viết tương đương với “xán lạn” do đạt tỷ lệ sử dụng gần 42%. Các lỗi “cọ sát”, “thăm quan” đều đến mức báo động đỏ.
    “Kết quả trên phản ánh tình trạng báo động của chính tả tiếng Việt. Nhóm nghiên cứu sẽ tiến hành tiếp các đợt đánh giá tiếp theo với quy mô rộng hơn, nhằm mở đường cho một chiến dịch cộng đồng về quét lỗi chính tả”- TS Việt nói.
    Theo GS, TS ngôn ngữ học Trần Trí Dõi, trong vòng 20 năm qua các Bộ, Ngành đã liên tiếp ban hành những quy định khác nhau về văn bản tiếng Việt. Ví dụ, 1/7/1983, Hội đồng “Chuẩn hóa chính tả” và “Hội đồng chuẩn hóa thuật ngữ” đã ký chung một Quyết định có nội dung về “Những quy định về chính tả tiếng Việt”. Đến 5/3/1984 lại có thêm Quyết định 240/QĐ của Bộ Giáo dục Quy định về chính tả tiếng Việt và thuật ngữ tiếng Việt. Đến năm 2002, Bộ này lại có “Quy định tạm thời về chính tả trong sách giáo khoa mới” và 2003 có thêm “Quy định tạm thời về viết hoa tên riêng trong sách giáo khoa”…Đến 6/2006 Bộ Nội vụ cũng đưa ra một “Dự thảo” về “Quy định về viết hoa và phiên chuyển tiếng nước ngoài trong văn bản” tiếng Việt nhằm dùng trong địa hạt hành chính...
    GS Dõi cho rằng, không thể để mãi tình trạng thiếu thống nhất của các Bộ, Ngành trong quy chuẩn văn bản tiếng Việt như vậy. Đã đến lúc phải xây dựng Luật Ngôn ngữ có tính thống nhất và khoa học dùng để áp dụng chung trên toàn quốc.
    P. Thanh (Dân trí)

  3. #3
    Dạn dày sương gió matbiec's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    925

    Post Bảng tham khảo về lựa chọn chính tả

    Bảng tham khảo về lựa chọn chính tả
    (đối với một số trường hợp thông dụng có các biến thể)


    Hiện nay, trong chữ quốc ngữ có hiện tượng không tương ứng 1:1 giữa âm đọc và cách viết cũng như giữa cách phát âm địa phương với cách viết được coi là chuẩn chính tả. Quy định tạm thời về chính tả trong sách giáo khoa mới có đưa ra một bảng tham khảo về lựa chọn chính tả (đối với một số trường hợp có các biến thể). Dưới đây là phần từ A đến M. Chúng tôi sẽ tiếp tục bổ sung trong thời gian tới.
    A - Ă - Â
    ái chà ái dà
    an ủi yên uỷ
    ảo não áo náo
    ăn rơ ăn giơ
    ăn rở ăn dở
    ẩm sì ẩm xì
    ân huệ ơn huệ
    ân nghĩa ơn nghĩa
    ẩn nấp ẩn núp
    B
    bạc màu bạc mầu
    bánh giầy bánh giày
    bao dung bao dong
    bảo bối bửu bối
    bảo lãnh bảo lĩnh
    bảy mươi bẩy mươi
    bặm trợn bậm trợn
    bẹp rúm bẹp dúm
    bề dày bề dầy
    bênh nhau binh nhau
    bêu riếu bêu diếu
    bí thư bí thơ
    bóng bẩy bóng bảy
    bóng râm bóng dâm
    bọng đái bóng đái
    bồ kết bồ kếp
    bột phát bộc phát
    bờ giậu bờ dậu
    búa đinh búa đanh
    bùng nhùng lùng nhùng
    bứng bấng
    C
    cá diếc cá giếc
    cạch đến già kệch đến già
    cách chức cất chức
    cài huy hiệu gài huy hiệu
    cải soong cải xoong
    cảm ơn cám ơn
    can trường can tràng
    càn khôn kiền khôn
    cày ruộng cầy ruộng
    cạy cửa cậy cửa
    cập kèm cặp kèm
    câu kết cấu kết
    cây gãy cây gẫy
    cậy cục cạy cục
    chầm bập chầm vập
    chấm phẩy chấm phảy
    chạy dạt ra chạy giạt ra
    chặn lại chận lại
    chần chừ chần chờ
    chấn song chắn song
    chấp chới chớp chới
    chập chờn chợp chờn
    chây lười trây lười
    chè hạt chè hột
    chễm trệ chễm chện
    chệnh choạng chuệnh choạng
    chềnh ềnh chình ình
    chếnh choáng chuếnh choáng
    chiến cuộc chiến cục
    chín nhừ chín dừ
    chói lọi chói lói
    chỏng gọng chổng gọng
    chổng kềnh chỏng kềnh
    chống chếnh trống chếnh
    chơ vơ trơ vơ
    chụp giật chụp giựt
    chưng hửng châng hẩng
    co dãn co giãn
    cỏ tranh cỏ gianh
    có lẽ có nhẽ
    cơn dông cơn giông
    cổ vũ cổ võ
    cỏ tranh cỏ gianh
    có lẽ có nhẽ
    cởi cổi
    cúi gằm cúi giầm
    cùng một giuộc cùng một duộc
    cụt lủn cụt ngủn
    cứng cáp cứng cát
    cưỡi cỡi
    cựu trào cựu triều
    D
    dạm hỏi giạm hỏi
    dãn nở giãn nở
    dang (tay, cánh) giang (tay, cánh)
    dao nhíp dao díp
    dào dạt rào rạt
    dạt (vào bờ) giạt (vào bờ)
    day dứt ray rứt
    dãy nhà dẫy nhà
    dấm dẳn dấm dẳng
    dấm dúi giấm giúi
    dậm doạ giậm doạ
    dập dềnh rập rềnh
    dầu trị gàu dầu trị gầu
    dây chun dây thun
    dây mực giây mực
    dềnh dàng rềnh ràng
    diếp cá giấm cá
    dĩn rĩn
    dòm dỏ nhòm nhỏ
    dòm ngó nhòm ngó
    dỏng tai giỏng tai
    dớp nhà rớp nhà
    dông tố giông tố
    dùi mài dồi mài
    dùi mài giùi mài
    dúi dụi giúi giụi
    dụi mắt giụi mắt
    dùng dằng dùng dắng
    Đ
    đánh giậm đánh dậm
    đày đoạ đầy đoạ
    đẵn cây đẫn cây
    đằng hắng đặng hắng
    đầm đìa đằm đìa
    đậm đà đặm đà
    đầu tàu đầu tầu
    đây đẩy đay đảy
    đầy rẫy đày dẫy
    đầy tớ đày tớ
    đểnh đoảng đuểnh đoảng
    đi đày đi đầy
    đục ngầu đục ngàu
    đường diềm đường riềm
    đường sá đường xá
    E - Ê
    eo sèo eo xèo
    êm ru êm ro
    G
    gà dây gà giây
    gánh nước ghính nước
    gàu tát nước gầu tát nước
    gảy đàn gẩy đàn
    gãy gõ/gãy gọn gẫy góc/gẫy gọn
    gặm cỏ gậm cỏ
    gặm nhấm gậm nhấm
    gầm ghè gầm ghè
    gầm giường gậm giường
    gần gũi gần gụi
    gầy gò/gầy guộc gày gò/gày guộc
    gậy tầy gậy tày
    ghềnh đá gành đá
    ghềnh thác gành thác
    gỉ (sắt) rỉ (sắt)
    già dặn già giặn
    giả sử giả thử
    gian giảo gian xảo
    giàn giáo dàn giáo
    giàn giụa ràn rụa
    giành giật giành giựt
    giáo mác dáo mác
    giàu có/giàu sang giầu có/giầu sang
    giày dép/giày vò/giày xéo giầy dép/giầy vò/giầy xéo
    giãy chết giẫy chết
    giãy giụa giẫy giụa
    giãy nảy giãy nẩy
    giao tiếp giao tế
    giâm cành dâm cành
    giẫm đạp dẫm đạp
    giẫm phải gai dẫm phải gai
    giậm chân dậm chân
    giâu gia dâu da
    giễu cợt riễu cợt
    giòn giã ròn rã
    gióng giả dóng giả
    gióng mía dóng mía
    giở giói dở dói
    giở quẻ trở quẻ
    giội nước dội nước
    giũa móng tay dũa móng tay
    goá bụa hoá bụa
    gọt giũa gọt dũa/gọt rũa
    H
    hằng ngày hàng ngày
    hắt hủi hất hủi
    hầm hè hằm hè
    hẻm núi hẽm núi
    hỉ hả hể hả
    hoa màu hoa mầu
    hoan nghênh hoan nghinh
    hóc búa hắc búa
    học lỏm học lóm
    hoen gỉ hoen rỉ
    hộ mệnh hộ mạng
    hun đúc un đúc
    huyên thuyên huyên thiên
    K
    kể chuyện kể truyện
    kếch sù kếch xù
    kền kềm (chim) kên kên
    kết cục kết cuộc
    khai mào khơi mào
    kham khổ khem khổ
    khảng khái khẳng khái
    khẳng khiu khẳng kheo
    khập khiễng khập khễnh
    khập khưỡng khấp khưởng
    khệnh khạng khệnh khoạng
    khỉ đột khỉ độc
    khỉ gió khí gió
    khiêm nhường khiêm nhượng
    khiêng khênh
    khiếp đảm khiếp đởm
    khinh mạn khi mạn
    khinh rẻ khinh dể/khi dể
    khoái trá khoái chá
    khoeo khư (gầy) kheo khư
    khúc nhôi khúc nôi
    khúc chiết khúc triết
    kiêu sa kiêu xa
    kiềm chế kềm chế
    kính kiếng
    L
    láng giềng láng diềng
    lãng quên nhãng quên
    lảo đảo lểu đểu
    lạt giang lạt dang
    làu bàu lầu bầu
    lay ơn la dơn
    lay lắt lây lất
    lạy lục lậy lục
    lăm lăm nhăm nhăm
    lăm le nhăm nhe
    lâm râm lâm dâm
    lầm rầm lầm dầm
    lập bập lặp bặp
    liên kết kết liên
    linh lợi lanh lợi
    lĩnh tiền lãnh tiền
    lĩnh vực lãnh vực
    lọ lem nhọ nhem
    loăng quăng lăng quăng
    lom đom (lửa cháy) lom dom
    lon ton (chạy) lon xon
    lơ là lơi là
    lỡ bước nhỡ bước
    lởn vởn lẩn vẩn
    lỗ rò lỗ dò
    lố lăng nhố nhăng
    lông lốc (lăn) long lóc
    lúa trỗ lúa giỗ
    lúc nãy lúc nẫy
    lũn cũn lủn củn/lũn chũn
    lúng búng lủng bủng
    luýnh quýnh lính quýnh
    lưu huỳnh lưu hoàng
    lừa gạt lường gạt
    M
    mái tranh mái gianh
    mãn tính mạn tính
    mãng cầu mảng cầu
    mạt chược mà chược
    màu bột mầu bột
    màu mè/màu mỡ mầu mè/mầu mỡ
    màu sắc mầu sắc
    mày mò mầy mò
    mắc mứu mắc míu
    mầu nhiệm màu nhiệm
    mơ màng mơ mòng
    mồng một mùng một
    mũ mãng mũ mão
    mũi dùi mũi giùi
    mung lung mông lung
    mưa giăng giăng mưa dăng dăng

    Nguồn tham khảo: Quy định tạm thời về chính tả trong sách giáo khoa mới, 2002



  4. #4
    Dạn dày sương gió matbiec's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    925

    Xây dựng chuẩn mực chính tả

    Giữ nguyên ngữ hay phiên âm tên tiếng nước ngoài trong tiếng Việt: Cần tiếp cận từ nhiều phía

    Gần đây báo chí sôi nổi bàn chuyện phiên âm hay không tên riêng tiếng nước ngoài. Hầu hết ý kiến đều ủng hộ cách để nguyên dạng, hoặc phiên tự Latin nếu ngôn ngữ gốc không dùng bộ chữ cái Latin.

    Tuy nhiên các ví dụ dẫn ra để so sánh, để chứng minh tính ưu việt của nguyên dạng phần lớn chỉ là tên riêng tiếng Anh. Cái tưởng là nguyên dạng thật ra là lối viết theo tiếng Anh, và thực tế hiện nay các báo đều "Anh hóa" tên riêng chứ không phải viết nguyên dạng ngôn ngữ gốc (dù là dưới dạng Latin hóa).

    Không có nguyên dạng Latin cho mọi tên riêng
    Khó khăn ở chỗ không có nguyên dạng Latin cho mọi tên riêng. Ví dụ, có ý kiến bảo rằng hãy để nguyên dạng tên nhà thám hiểm người Bồ Đào Nha Ferdinand Magellan. Thế nhưng đó chỉ là tên tiếng Anh, còn nguyên dạng tiếng Bồ Đào Nha phải là Fernão de Magalhães và nếu theo tiếng Tây Ban Nha, nơi ông này là công dân và phục vụ lâu nhất lại là Fernando de Magallanes!
    Dòng chữ Brazil trong cuộc thi Rung chuông vàng cũng chỉ là tên tiếng Anh, còn đúng nguyên ngữ (tiếng Bồ Đào Nha) phải là Brasil, chính vì thế ta mới có từ phiên âm theo nguyên ngữ là Bra-xin.
    Rất nhiều ngôn ngữ hiện đang dùng chữ cái Latin nhưng ghi tên riêng khác với tiếng Anh. Nếu chiếu theo quan điểm giữ nguyên dạng ngôn ngữ gốc thì Hung-ga-ry phải viết là Magyarország (thay vì theo tiếng Anh: Hungary), Ba Lan phải là Polska (tiếng Anh: Poland), Đức phải là Deutschland (tiếng Anh: Germany), CH Czech phải là Ceská Republika (tiếng Anh: Czech Republic). Các thành phố hay bang của Đức như Munich, Cologne, Bavaria phải viết nguyên dạng là München, Köln, Bayern.
    Các ví dụ như vậy nhiều vô kể. Thủ đô của Ba Lan nguyên ngữ là Warszawa, biến thành Warsaw (tiếng Anh), Varsovie (tiếng Pháp), Warschau (tiếng Đức), Varsovia (tiếng Tây Ban Nha), Varsóvia (tiếng Bồ Đào Nha), liệu có chính xác hơn phiên âm tiếng Việt Vác-sa-va? Và làm gì có cái gọi là cách viết thống nhất hay giữ nguyên dạng giữa những ngôn ngữ cùng hệ Latin?
    Đấy là mới chỉ nói trong phạm vi các ngôn ngữ có cùng mẫu tự Latin, nếu nói sang các ngôn ngữ không dùng mẫu tự Latin thì sự không thống nhất nguyên dạng còn lớn đến đâu.
    Chỉ xin lấy một ví dụ về họ tên cố lãnh đạo Libya Mu-am-ma Ca-đa-phi bằng tiếng Anh: đã có hẳn một bài báo trên tờ The Christian Science Monitor luận về cách viết nào nên theo: Gaddafi, Kadafi, Qaddafi, Qadhafi hay thậm chí Kaddafi; còn tên của ông này là Muammar, Moammar, Mu'ammar hay Moamar. Thậm chí người ta còn liệt kê (tất nhiên hơi cường điệu) là có tới 112 cách phiên tên Gaddafi sang tiếng Anh.
    Bangkok quen thuộc với chúng ta qua tiếng Anh nhưng tiếng Thái gọi thành phố này là Krung Thep, chẳng gần nhau một tí nào. Đất nước Ai Cập gọi theo tiếng Anh là Egypt, nhưng nguyên ngữ Ả Rập lại là Misr (phiên tự), còn thủ đô Cairo nguyên ngữ là Al-Qa--hirah.
    Như vậy có thể nói để nguyên dạng theo đúng nghĩa là không khả thi, vì người viết hay người dịch không thể ngồi tra cứu từng tên nguyên ngữ (và các cách phiên tự Latin hóa có thể có) để thay cho tiếng mà mình đang dịch từ đó.
    Âm một đằng, chữ một nẻo
    Đúng ra đó là lỗi của tiếng Anh hay của ngôn ngữ gốc chứ không phải do lỗi phiên âm (tất nhiên cũng có khi người phiên âm không chuẩn). Đồng thời chúng ta cũng không nên quên một nhược điểm của tiếng Anh, vì khi đọc hay nói tên họ của một người Anh có khi người ta không dám chắc viết tên họ đó thế nào cho đúng và phải hỏi lại cách viết. Chẳng hạn: Lee, Li hay Leigh đều đọc/nói là "Li", Green hay Greene cũng đều đọc là "Grin".
    Nhiều người chê phiên âm gây nhiều dị bản nhưng họ đâu có biết tiếng Anh cũng gặp rắc rối đúng như thế khi gặp các ngôn ngữ khác ngữ hệ như tiếng Ả Rập, các ngôn ngữ châu Á. Ngoài ví dụ về Ca-đa-phi ở trên, một ví dụ khác là tiếng Anh thiếu âm "ư", do đó âm này hoặc bị phiên thành "y" (như trường hợp đối với tiếng Nga, trong khi "y" cũng dùng để phiên chữ/âm i ngắn), hoặc thành "u" (như trường hợp đối với tiếng Nhật và tiếng Việt): Xôn-gie-nít-xưn (hay Xôn-gie-nhít-xưn) thành Solzhenitsyn; Cô-i-dư-mi thành Koizumi.
    Phiên âm tiếng Việt có ưu điểm hơn hẳn tiếng Anh khi dùng cho những ngôn ngữ có thanh điệu như tiếng Lào hay tiếng Thái. Và nói cho cùng thì ngay tên họ người Việt cũng đâu phải vùng nào cũng nói/đọc như chữ viết: Võ Văn Dân ở miền Nam sẽ được phát âm thành Dỏ Dăng Dâng kia mà!
    Phiên tự - "tam sao thất bổn"
    Lập lại trật tự trong lối viết tên riêng nước ngoài là cần thiết, nhưng cần một cách tiếp cận từ nhiều phía, thấu đáo và điều tra xã hội học nếu có thể.
    Có tồn tại một cách phiên tự thống nhất cho những ngôn ngữ không dùng chữ cái Latin không?
    Nhiều người lầm tưởng rằng đối với những ngôn ngữ không dùng chữ cái Latin, cứ việc phiên tự theo những quy tắc mà người bản ngữ áp dụng là xong. Nhưng sự đời đâu có đơn giản vậy? Có ba lý do dẫn đến việc "tam sao thất bổn" trong phiên tự:
    - Ngôn ngữ đích khác nhau. Nếu bạn đang đọc ấn bản tiếng Anh, văn hào Pu-skin sẽ thành Pushkin, còn trong tiếng Pháp sẽ là Pouchkine, tiếng Đức là Puschkin.
    Chính vì ngôn ngữ đích thay đổi mà tên riêng vẫn như cũ nhưng sang tiếng Anh mỗi thời một khác. Đó là trường hợp các nước cộng hòa cũ của Liên Xô tách ra: Môn-đa-vi ngày xưa là Moldavia (phiên theo tiếng Nga) nay thành Moldova (theo bản ngữ), thủ đô của nó từ Kishinev thành Chisinau, Byelorussia thành Belarus.
    - Có nhiều lối phiên khác nhau. Nếu áp dụng lối phiên hàn lâm của chính người Nga thì Mai-a-cốp-xki sẽ thành Majkovskij, nhưng phiên theo tiếng Anh sẽ là Mayakovsky.
    - Không thống nhất ngay trong cùng một ngôn ngữ đích. Ví dụ trong tiếng Anh, nhiều khi người ta cũng không thống nhất khi phiên tự từ tiếng Nga, như: Nikolay/Nikolai, Alexander/Alexandr/Aleksandr, Korolev/Korolyov, Mendeleyev/Mendeleev.
    Họ tên của người CHDCND Triều Tiên và Hàn Quốc cũng được họ phiên sang tiếng Anh theo nhiều cách. Chẳng hạn anh hùng dân tộc Lý Thuấn Thần sẽ có các dạng Yi Sun Shin, Lee Sun Shin, Yi/Lee Soon Shin, Ri Sun Shin, Yi/Lee Sun Sin, ta theo cách nào? Cũng họ Lý ấy của Lý Thừa Vãn tiếng Anh vẫn quen phiên là Ree (Syngman) thì sao?
    Hàn Quốc đã ban bố quy tắc phiên mới thay cho quy tắc McCune-Reischauer trước đây, nhưng CHDCND Triều Tiên vẫn dùng cách phiên cũ. Do đó thành phố Kê-xâng (Khai Thành) sẽ có hai kiểu phiên là Kaesong hoặc Gaeseong, Pu-xan sẽ là Pusan hoặc Busan.
    Kể từ khi Chúa Trời làm thất bại việc xây tháp Babel thì vấn đề phiên chuyển tên riêng giữa các ngôn ngữ đều không được giải quyết hoàn toàn trong bất cứ ngôn ngữ nào. Lập lại trật tự trong lối viết tên riêng nước ngoài là cần thiết, nhưng cần một cách tiếp cận từ nhiều phía, thấu đáo và điều tra xã hội học nếu có thể.
    Bộ Giáo dục đã từng quyết định cách viết "theo chữ viết của nguyên ngữ" (năm 1984) nhưng đã phải quay lại lối phiên âm (năm 2003) hẳn phải có lý do. Gần đây Bộ Nội vụ cũng ra thông tư số 01/2011/TT-BNV quy định "phiên âm trực tiếp sát cách đọc của nguyên ngữ", hẳn cũng không phải chỉ vì "bảo thủ".
    Dịch giả NGUYỄN VIỆT LONG
    Nguồn: http://m.tuoitre.vn/chuyen-trang/Tuo...nhieu-phia.ttm

  5. #5
    Dạn dày sương gió matbiec's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    925

    Re: Xây dựng chuẩn mực chính tả

    Cần sớm có bộ luật về ngôn ngữ và chữ viết

    Trước khi Quốc hội khai mạc kỳ họp thứ 3 ngày 21-5, đại biểu Dương Trung Quốc đã gửi thư đến các cơ quan của Quốc hội đề xuất sự cần thiết phải sớm xây dựng một văn bản “luật về ngôn ngữ và chữ viết”.
    ( Việc tiếp thu ngôn ngữ của các quốc gia khác đi đôi với bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt được ông Dương Trung Quốc nêu trong thư gửi Quốc hội. Trong ảnh: các cao ốc trong số 70% cao ốc tại VN mang tên nước ngoài - Ảnh: T.T.D.)
    Trao đổi với Tuổi Trẻ, ông Dương Trung Quốc - thành viên Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội - cho biết: “Theo tôi được biết thì ý tưởng làm bộ luật này hình như cũng đã được một số vị tiền nhiệm của tôi đề cập, nhưng đúng là đến thời điểm này chưa ai chính thức đề xuất để thực hiện theo quy trình như luật định, cho nên có thể nói là bây giờ mới khởi xướng”.
    * Chương trình làm luật của Quốc hội dày đặc, còn có rất nhiều lĩnh vực khác cần đến luật. Thật sự ông thấy dự thảo luật mà ông đề cập đã thật sự cần thiết chưa?

    Ông Dương Trung Quốc - Ảnh: N.C.T.
    "Hà Nội đang vận động một số đối tượng cán bộ khắc phục tật “nói ngọng”, nên sự khác biệt trong phát âm từng vùng (liên quan đến dấu hay một số phụ âm) phải làm thế nào được chuẩn hóa mà không đánh mất những sắc thái riêng của từng vùng miền hay cộng đồng"
    DƯƠNG TRUNG QUỐC
    - Đúng là rất nhiều lĩnh vực còn cần phải có luật, nhưng cái gì thấy cần thì cũng phải khởi động bắt tay vào chứ không chỉ chờ đợi. Chỉ cần nhắc tới một số hiện tượng đang diễn ra trong đời sống xã hội: ví như ngày càng ít người hiểu những chữ viết trên đình, chùa hay các văn bản thư tịch cổ là chữ Hán hay chữ Nôm, là quốc tự chính thống của dân tộc ta sử dụng trong một thời gian lịch sử dài gấp nhiều lần chữ quốc ngữ mà hiện ta đang sử dụng và nên ứng xử với di sản ấy như thế nào?
    Chính sách đối với các ngôn ngữ - nhất là ngôn ngữ viết của các dân tộc thành phần và tương quan của nó đối với tiếng Việt (được coi là phổ thông) trong giáo dục học đường và sử dụng ngoài xã hội? Ứng xử ra sao với sự phát triển ngôn ngữ trong giao tiếp tạo nên những phong cách, từ vựng, cú pháp hay thành ngữ mới, kể cả tiếng “lóng”? Việc phiên âm thế nào cho chuẩn với các ngôn ngữ nước ngoài mà chúng ta tiếp cận ngày càng phong phú; và ngay cả quan niệm như thế nào cho đúng đối với mục tiêu “bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt”? Thiết kế hay lựa chọn mẫu chữ viết dạy cho học sinh như thế nào là chuẩn sau mấy lần “cải cách” có chiều hướng “thụt lùi”? Tương lai “chữ nghĩa” nước ta sẽ như thế nào trong bối cảnh phát triển của công nghệ thông tin cùng với “ngôn ngữ mạng”? Hoặc như gần đây, việc các nhà hành pháp lẫn lộn giữa các khái niệm “thuế”, “phí” và “phạt” dẫn đến những chính sách chưa ban ra đã bị dư luận xã hội phản ứng...
    Tất cả đủ thấy sự cần thiết phải sớm có bộ luật này. Vấn đề không phải chỉ là sự cần thiết mà vấn đề là có làm được hay không. Vì thế, cứ phải bắt tay vào việc đã...
    * Phía các cơ quan của Quốc hội đã hồi âm cho ông chưa?
    - Tôi đã được GS Đào Trọng Thi - chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng và một số vị trong ủy ban cho biết ý kiến tôi đề xuất được ủy ban hoan nghênh. Tuy nhiên, theo quy trình xây dựng luật thì phải chuẩn bị một số thủ tục cần thiết để chứng tỏ tính khả thi, sau đó phải chính thức đề xuất để đưa vào chương trình xây dựng luật của toàn khóa cũng như trong mỗi kỳ họp.
    * Ông dự kiến tiếp tục làm gì với đề xuất xây dựng luật ngôn ngữ và chữ viết?
    - Đây là một bộ luật mang tính đặc thù cao, vừa là một vấn đề rất chuyên biệt về khoa học, lại mang tính xã hội rất rộng. Đương nhiên ngành ngôn ngữ học có một vai trò quan trọng hơn cả nhưng nó còn phải tập hợp tri thức của nhiều ngành khác như xã hội học, giáo dục học, văn học... và đương nhiên cả sử học nữa. Bởi thế tôi cũng đã đề xuất với Liên hiệp Các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam có thể là cơ quan đứng ra trình để mời nhiều hội nghề nghiệp (trong đó có Hội Ngôn ngữ) và các chuyên gia thuộc các chuyên môn khác tham gia soạn thảo.
    Vì công việc đòi hỏi sự hiểu biết khá sâu, trước hết về ngôn ngữ học nên tôi có trao đổi sơ bộ với GS Nguyễn Minh Thuyết - một nhà ngôn ngữ học có nhiều năm giảng dạy và nghiên cứu bộ môn này, lại cũng có nhiều năm tham gia Quốc hội, có kinh nghiệm tham gia lập pháp, tổ chức việc xây dựng dự thảo luật, nếu tập trung được thời gian thì khả năng thực thi việc dự thảo sẽ cao. Đương nhiên cá nhân tôi sẽ tham gia theo khả năng cũng như những cương vị công việc hiện có của mình.
    YÊN TÙNG thực hiện

    Nguồn: http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/4...-chu-viet.html

  6. #6
    Dạn dày sương gió matbiec's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    925

    Lỗi chính tả tiếng Việt đang ở mức báo động

    Đặc biệt, báo chí và truyền thông là đối tượng có tỷ lệ lỗi chính tả cao nhất. Đánh giá này được rút ra từ kết quả đợt xếp hạng tháng 6.2010 về tình hình chính tả trong văn bản tiếng Việt của một nhóm các nhà khoa học thuộc Viện Công nghệ Thông tin Đại học Quốc gia Hà Nội và Trung tâm Nghiên cứu phát triển Công nghệ GRID (công ty VIEGRID JSC).
    Lỗi chính tả tiếng Việt dày đặc trong một văn bản gói gọn trên trang A4.
    Đợt xếp hạng này đã đánh giá 177 đơn vị và xếp hạng 132 đơn vị (theo trang web xephangvanban.com) bao gồm 7 khu vực: 1) Bộ và Văn phòng Trung ương; 2) Ủy ban nhân dân tỉnh và thành phố trực thuộc Trung ương; 3) Cơ quan thuộc Chính phủ và thuộc Bộ; 4) Đại học và Viện nghiên cứu; 5) Báo chí, nhà xuất bản và cơ quan truyền thông; 6) Doanh nghiệp Việt nam; 7) Tổ chức và doanh nghiệp nước ngoài tại Việt Nam.
    Nhóm Tác giả đã thống kê trên 67.000 mẫu với kết quả cho ra, tỷ lệ lỗi chính tả trung bình của văn bản tiếng Việt là 7.79%, cao hơn nhiều so với mức yêu cầu tối thiểu.
    Các kết quả đánh giá chi tiết được công bố trên trang Web www.xephangvanban.com cho thấy, tỷ lệ lỗi chính tả cao nhất như sau: “soi mói” 74,33%,“sáng lạn” 41,66%, “cọ sát” 28,38% và “thăm quan” 20,61%.
    Khu vực báo chí và truyền thông có tỷ lệ lỗi chính tả cao nhất, gần mức báo động 10%. Đặc biệt, Đài tiếng nói Việt Nam là cơ quan truyền thông lớn của Chính phủ, có tỷ lệ lỗi hơn 30%, đứng đầu về tỷ lệ lỗi.
    Khu vực Đại học và Viện nghiên cứu có tỷ lệ lỗi xấp xỉ mức trung bình của xã hội, chưa phát huy được sự mẫu mực và tiên phong trong vấn đề dùng chữ nghĩa. Đặc biệt, cả hai khu vực này đều có các đại diện có tỷ lệ lỗi vượt mức 30%.
    Khu vực chính quyền địa phương, và các cơ quan thuộc chính phủ, thuộc Bộ có tỷ lệ lỗi chính tả khá cao. Đặc biệt, có đơn vị có tỷ lệ lỗi gần 40%.
    Ngay cả các khu vực khá nhất là doanh nghiệp và các Bộ vẫn còn phải tiếp tục cải thiện chất lượng để có thể đạt được mức 1%.
    Kết quả nói trên đã phản ánh tình hình báo động của chính tả tiếng Việt. Ông Nguyễn Ái Việt, Phó Viện trưởng Viện CNTT, Đại học Quốc gia Hà Nội, thành viên của nhóm tác giả chia sẻ, công bố xếp hạng này với mong muốn cố gắng giúp toàn thể xã hội và các đơn vị được xếp hạng bước đầu nhận thức được tầm quan trọng của vấn đề chính tả tiếng Việt.
    Các đợt đánh giá tiếp sau sẽ được tiến hành 3 tháng một lần và sẽ liên tục được mở rộng về quy mô để hậu thuẫn cho một chiến dịch cộng đồng về quét lỗi chính tả.
    Việc giới thiệu các sản phẩm soát lỗi chính tả tiếng Việt một cách khách quan trong bản đánh giá xephangvanban sẽ là cần thiết cho chiến dịch quét lỗi chính tả. Dựa trên một phân tích thống kê, nhóm tác giả đã ước lượng được tỷ lệ giữa lỗi phi từ và lỗi thực từ là 31.69%: 68.31%.
    Trái với quan niệm của một số chuyên gia CNTT, khác với trong tiếng Anh, lỗi thực từ chiếm đa số trong tiếng Việt. Điều đó có thể giải thích tại sao, các sản phẩm không có khả năng quét lỗi thực từ đã không nhận được hưởng ứng mạnh mẽ từ phía người dùng.
    Để đánh giá khách quan, nhóm tác giả đã đề nghị sử dụng các độ đo như độ nhận biết, độ chính xác và khả năng gợi ý để đánh giá hiệu năng cho các phần mềm soát lỗi. Nhóm chuyên gia cũng đưa ra độ đo VIE: độ đo cân bằng giữa các yếu tố nói trên và tỷ lệ với tần số xuất hiện các lỗi phi từ và lỗi từ thực.
    Được biết, trước khi đánh giá chất lượng chính tả văn bản tiếng Việt, nhóm tác giả đã tiến hành một cuộc điều tra nhỏ trong hai nhóm Chuyên gia ngôn ngữ và Chuyên gia CNTT: Nhóm chuyên gia ngôn ngữ yêu cầu tỷ lệ lỗi chính tả trong văn bản Việt phải là dưới 1%. Nhóm chuyên gia CNTT chấp nhận tỷ lệ này trong khoảng 2,5-5%.
    Cả hai nhóm chuyên gia đều nhất trí cho rằng báo chí và truyền thông có trách nhiệm nhiều nhất đối với tình hình chính tả tiếng Việt. Tuyệt đại đa số các chuyên gia cũng cho rằng tỷ lệ 10% là ngưỡng báo động đối với các lỗi chính tả và 30% là ngưỡng mà một lỗi chính tả đã trở thành một cách viết có thể đồng thời được chấp nhận.
    Trong tương lai, các doanh nghiệp, chuyên gia và người sử dụng có thể tiếp tục giới thiệu các sản phẩm mới giúp ích cho chính tả tiếng Việt với cộng đồng trên trang Web ww.xephangvanban.com.


    Theo http://huc.edu.vn/chi-tiet/1231/Loi-...-bao-dong.html

  7. #7
    Xoải cánh banhdacua's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    177

    Tiếng Việt lai căng 'loạn' thuật ngữ, thiếu chuẩn hóa

    Nhiều thời điểm, có đến hàng nghìn thuật ngữ tiếng Việt ra đời mà không có bất kỳ quy định nào của Nhà nước. Việc chuẩn hóa tiếng Việt dường như bị chìm vào quên lãng.

    Suốt từ năm 1984 (thời điểm mà Bộ Giáo dục ban hành Quy định về chính tả tiếng Việt và thuật ngữ tiếng Việt), chưa có bất kỳ một văn bản nào của Nhà nước quy định về chuẩn hóa tiếng Việt. Có lẽ vì thế mà càng ngày, vấn đề giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt càng được người ta nói đến nhiều hơn. Tôi rất đồng tình với nhiều nhà trí thức và những người tâm huyết đã gửi thư lên Quốc hội kiến nghị xây dựng Luật bảo vệ tiếng Việt. Tôi cũng rất hoan ngênh báo Đất Việt đã mở diễn đàn Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. Đây là một việc làm vô cùng ý nghĩa đối với văn hóa Việt, con người Việt.

    Ồ ạt thuật ngữ ngoại nhập
    Hiện tượng tiếng Việt lai căng, pha trộn, không trong sáng…như nhiều người lên tiếng là có thật. Nhưng nếu nói rằng tiếng Việt đang bị ô nhiễm nặng nề hay xuống cấp trầm trọng thì e rằng không thỏa đáng. Đó là cách nhìn phiến diện và mang tính cảm tính. Ngôn ngữ cũng như đời sống, chảy theo dòng chảy xã hội, luôn tiếp nhận cái mới, sự thay đổi trong xã hội. Lớp trẻ, thậm chí cả giới trí thức có cách nói, cách viết thế này thế khác, xét cho cùng cũng là điều bình thường. Bởi lẽ, với cơ chế mở, chính sách mở, việc tiếp nhận các luồng văn hóa mới là đương nhiên. Điều đó giống như cuộc sống của chúng ta, xuất hiện những thứ mà trước đây không có. Vấn đề là trước thực tế ấy, chúng ta nghiên cứu và giải quyết thế nào.
    Giữ gìn tiếng sự trong sáng của tiếng Việt là nhiệm vụ của toàn xã hội. (Ảnh minh họa)



    Là người nghiên cứu ngôn ngữ, đương nhiên tôi rất quan tâm đến việc giữ gìn và bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt. Trong đó, tôi đặc biệt chú ý tới vấn đề chuẩn hóa thế nào đối với thuật ngữ tiếng Việt. Vì những từ ngữ mới vào Việt Nam, tuyệt đại bộ phận là trong bộ phận khoa học. Chưa bao giờ, thuật ngữ lại xuất hiện trong đời sống ngôn ngữ với tốc độ ghê gớm như thời gian qua. Tính từ năm 1986 - 2005 đến nay, có đến 359 cuốn thuật ngữ của các ngành ra đời, với dung lượng rất đồ sộ, hàng trăm nghìn thuật ngữ. Có thời điểm, có đến 130.000 thuật ngữ ra đời. Trong khi đó, không có bất kỳ quy định nào của Nhà nước liên quan đến việc chuẩn hóa thuật ngữ tiếng Việt. Cứ với tốc độ phát triển và hội nhập của nhiều ngành khoa học như hiện nay thì liệu rằng vài năm nữa thuật ngữ của chúng ta sẽ ra sao, tiếng Việt sẽ ra sao?
    Cần ban hành Luật Ngôn ngữ Cách đây 7-8 năm, khi đó anh Vũ Đình Cự là Phó chủ tịch Quốc hội, đã giao cho Viện Ngôn ngữ làm tờ trình phiên âm một số từ nước ngoài trên báo chí. Sau đó, đưa xuống lấy ý kiến của các tờ báo lớn và các địa phương thì không đạt được sự thống nhất. Đến nay, mọi việc vẫn chưa đi đến đâu. Một việc đơn giản như thế mà còn chưa làm được thì việc xây dựng một đạo luật về ngôn ngữ quả là không đơn giả, vì đây là lĩnh vực liên quan đến văn hóa tinh thần. Như thế nào là đúng luật, như thế nào là phạm luật quả thật không đơn giản. Cũng cách đây khoảng hai năm, chúng tôi có đến xin ý kiến cố giáo sư viện sĩ Vũ Tuyên Hoàng, lúc đó là Chủ tịch Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam về việc tổ chức Hội thảo về vấn đề thuật ngữ. Cố giáo sư Vũ Tuyên Hoàng lúc bấy giờ rất quan tâm đến vấn đề này và đã đồng ý để Hội Ngôn ngữ học Việt Nam tổ chức một hội thảo lớn. Tuy nhiên, hội thảo mới dừng lại ở việc “xới” vấn đề. Để thực hiện chuẩn hóa tiếng Việt thì không thể không quan tâm đến vấn đề thuật ngữ. Thuật ngữ là quan trọng nhất. Đã là thuật ngữ thì liên quan đến giới khoa học. Cho nên khi đặt vấn đề này, tôi nghĩ Liên hiệp các Hội Khoa học & Kỹ thuật Việt Nam nên đứng ra làm đầu mối, cùng với Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, Viện Khoa học xã hội Việt Nam, Viện Khoa học tự nhiên và Công nghệ Quốc gia. Khi đó, may ra mới có thể giải quyết được. Theo tôi, cần phải có Luật Ngôn ngữ để vừa bảo vệ tiếng Việt, vừa bảo vệ cả 53 ngôn ngữ của các dân tộc anh em, quy định về việc dạy và học ngoại ngữ, quy định về thuật ngữ tiếng Việt… Ngay trong những năm chiến tranh ác liệt nhất, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã hai lần chủ trì hội nghị giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt. Vậy thì vì sao suốt từ năm 1984 đến nay, chưa có hội nghị tương tự nào diễn ra? Bây giờ chúng ta mở cửa, nếu không tỉnh táo, có thể lọt cả những cái xấu, cái không hay lọt vào. Ngôn ngữ nói chung và tiếng Việt nói riêng cũng không phải là ngoại lệ.

    GS.TS Lê Quang Thiêm (Chủ tịch Hội Ngôn ngữ học Việt Nam)
    Lần sửa cuối bởi banhdacua, ngày 13-10-2012 lúc 10:47 AM.

  8. #8
    Dạn dày sương gió matbiec's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    925

    Cách viết tên riêng không phải tiếng Việt: Vấn đề đã được giải quyết từ... 28 năm trước!

    Gần đây, báo Thanh Niên có nêu vấn đề “Việc phiên âm sang tiếng Việt các từ quốc tế trong sách giáo khoa hiện hành gây nhiều tranh cãi và thể hiện sự lạc hậu, làm khổ giáo viên và học sinh”. Vấn đề này được nhiều người quan tâm và bày tỏ ý kiến, tuy nhiên không thấy ai nhắc gì đến một quyết định đã có cách đây 28 năm, do bộ trưởng Bộ giáo dục lúc đó là bà Nguyễn Thị Bình ký ngày 5/3/1984. Nội dung chính của quyết định này là ban hành bản “Quy định về chính tả tiếng Việt và về thuật ngữ tiếng Việt” áp dụng cho sách giáo khoa, báo và văn bản của ngành giáo dục. Trong bản quy định nói trên, chỉ nói riêng về phần tên riêng không phải tiếng Việt, có nêu ra những trường hợp chính và quy định cách viết đối với mỗi trường hợp: [Trích]
    a/ Nếu chữ viết của nguyên ngữ dùng chữ cái Latin thì giữ nguyên hình trên chữ viết của nguyên ngữ, kể các chữ cái f, j, w, z như trong nguyên ngữ; dấu phụ ở một số chữ cái trong nguyên ngữ có thể lược bớt. Thí dụ: Shakespeare, Paris, Wrocław (có thể lược bỏ dấu phụ ở chữ cái ł), Petőfi (có thể lược dấu phụ ở chữ cái ő).
    b/ Nếu chữ viết của nguyên ngữ thuộc một hệ thống chữ cái khác thì dùng lối chuyển từ chính thức sang chữ cái Latin. Thí dụ: Lomonosov, Moskva, Abd el-Kader.
    c/ Nếu chữ viết của nguyên ngữ không phải là chữ viết ghi từng âm bằng chữ cái thì dùng lối phiên âm chính thức bằng chữ cái Latin (thường là cách phiên âm đã có tính phổ biến trên thế giới). Thí dụ: Tokyo.
    d/ Đối với trường hợp tên riêng mà trong thực tiễn sử dụng rộng rãi trên thế giới đã quen dùng một hình thức viết bằng chữ cái Latin khác với nguyên ngữ (thường đó là tên một số nước, thành phố) thì dùng hình thức tên riêng phổ biến đó. Thí dụ: Hungary (tuy trong nguyên ngữ là Magyarorszag), Bangkok (tuy trong nguyên ngữ là Krung Thep hoặc Krung Rattanakosin).
    e/ Đối với trường hợp những sông núi thuộc nhiều nước (và do đó, có những tên riêng khác nhau) thì dùng hình thức tương đối phổ biến trên thế giới và trong nước; tuy vậy trong những văn bản nhất định, do yêu cầu riêng, có thể dùng hình thức dựa theo ngôn ngữ của địa phương. Thí dụ: sông Danube (có thể dùng Donau theo tiếng Đức, Duna theo tiếng Hungary, Dunares theo tiếng Rumania).
    g/ Đối với những tên riêng hay bộ phận của tên riêng (thường là địa danh) mà có nghĩa thì dùng lối dịch nghĩa phù hợp với chủ trương chung có thể nhận thấy qua các ngôn ngữ trên thế giới. Thí dụ: Biển Đen, Guinea xích đạo.
    h/ Những tên riêng đã có hình thức phiên âm quen thuộc trong tiếng Việt thì hiện nay nói chung, không cần thay đổi, trừ một số trường hợp có yêu cầu riêng phải thay đổi. Thí dụ: Pháp, Hy Lạp, Bắc Kinh, Lỗ Tấn; nhưng Italia (thay cho Ý), Australia (thay cho Úc).
    Tuy vậy cũng có thể chấp nhận sự tồn tại những hình thức khác nhau của một số tên riêng trong những phạm vi sử dụng khác nhau: thí dụ như La Mã (thành phố La Mã, đế quốc La Mã), Roma (thủ đô nước Italia ngày nay).
    i/ Tên riêng trong các ngôn ngữ dân tộc thiểu số ở Việt Nam cũng thuộc trường hợp tên riêng không phải tiếng Việt: theo các quy định về chính tả của Bộ giáo dục và Ủy ban khoa học xã hội ngày 30/11/1980.
    Những quy định mới trên đây về tên riêng không phải tiếng Việt có thể thực hiện từng bước để tránh bỡ ngỡ lúc đầu, như vừa dùng nguyên hình theo nguyên ngữ, vừa có chú thích phát âm bằng lối phiên âm. Nhưng cần phải tiến hành sự thực hiện theo từng bước này một cách khẩn trương và đặc biệt phải theo tinh thần tôn trọng nguyên tắc đã nói trên.
    Để thực hiện một cách nhất quán những quy định này, cần có từ điển nhân danh địa danh. Công việc biên soạn, xuất bản, phát hành các loại từ điển này cần được tiến hành khẩn trương. Trong khi chờ đợi, có thể tham khảo từ điển nhân danh địa danh nước ngoài và khi cần, đặc biệt khi biên soạn sách, nên tham khảo ý kiến của các nhà chuyên môn.
    [Hết trích]
    Cũng nên nhớ rằng bản “Quy định về chính tả tiếng Việt và về thuật ngữ tiếng Việt” là thành quả sau nhiều cuộc họp và thảo luận của Hội đồng chuẩn hóa chính tả và Hội động chuẩn hóa thuật ngữ của Bộ giáo dục, trong đó bên cạnh các chuyên viên còn có sự tham gia của các nhà giáo dục, nhà khoa học như các giáo sư: Nguyễn Cảnh Toàn, Lê Khả Kế, Dương Trọng Bái, Nguyễn Thạc Cát, Vũ Đình Cự, Phạm Hoàng Hộ, Lê Văn Thới, Hoàng Tuệ (Hội đồng xét duyệt nguyên tắc thống nhất cách phiên thuật ngữ trong sách cải cách giáo dục); các giáo sư: Phạm Huy Thông, Hoàng Phê, Lê Bá Thảo, Lê Văn Thới, Hoàng Tuệ (Hội đồng xét duyệt nguyên tắc chính tả trong sách cải cách giáo dục).
    Không hiểu vì lẽ gì mà những quy định đã ban hành không được áp dụng trong sách giáo khoa? Thiết nghĩ một công trình như vậy chúng ta nên áp dụng, qua thời gian nếu có chỗ nào chưa hay thì những hội đồng tương tự sẽ thảo luận để sửa đổi. Như vậy chúng ta sẽ đỡ mất thời gian loay hoay trong việc đi tìm một cách viết thống nhất.

    Nguồn: http://www.khoahocphothong.com.vn/ne...ruoc&-33;.html

  9. #9
    Dạn dày sương gió matbiec's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    925

    “Nơ nà” và “Nếu náo”

    Thu hồi Vở luyện tập Tiếng Việt lớp 1 in sai chính tả
    Chiều 29/5, ông Trương Công Báo – Giám đốc NXB Đà Nẵng cho hay, đơn vị đang tiến hành kiểm tra các khâu thẩm định, xuất bản in ấn cuốn “Vở luyện tập Tiếng Việt” tập 1, đồng thời ra quyết định thu hồi tập vở này vì nhiều lỗi chính tả.
    Tập vở dày khoảng 30 trang, do bà Đặng Thị Lanh (nguyên Phó vụ trưởng Vụ giáo dục tiểu học, Bộ GD&ĐT) làm tác giả, được NXB Đà Nẵng cấp giấy phép tháng 2-2012, và in tại Cty in Tổng hợp Cầu Giấy – Hà Nội.
    Theo số liệu lưu chiểu cho thấy, tập vở được in với số lượng 2.000 cuốn. Tuy nhiên, khi đưa vào phát hành, nhiều phụ huynh, nhà sách phản ánh, tập “Vở luyện tập Tiếng Việt, tập 1” có nhiều lỗi chính tả. Đáng chú ý, như: viết sai “cây nêu” thành “cây lêu”, giỗ thành “dỗ” trong các câu, cụm từ “có dỗ”, “Dù ai đi ngược về xuôi, nhớ ngày dỗ Tổ mùng mười tháng ba….

    Vở luyện tập Tiếng Việt lớp 1 in sai chính tả

    Theo ông Báo: trước khi cấp giấy phép xuất bản, tập vở này do biên tập viên Nguyễn Kim Nhị thẩm định. Hiện tại cô Nhị nghỉ hưu (từ tháng 3-2012) và đang ra Huế có việc gia đình nên NXB Đà Nẵng chưa xác minh lỗi từ khâu nào (tác giả, người biên tập ?).
    “Trước mắt chúng tôi sẽ thu hồi lại toàn bộ số tập vở trên. Trường hợp sai phạm từ đâu sẽ kiểm tra và xử lý đến đó”, ông Báo nói.
    Bà Lanh có học vị học hàm là Phó Giáo sư – Tiến sĩ, chủ biên Sách giáo khoa tiếng Việt lớp 1 – một cuốn sách bị dư luận cho là Khó và Xa rời thực tế.

    “giỗ tổ” thành “dỗ tổ” hay “cây nêu” thành “cây lêu”.

    Hiện nay việc nói ngọng (l/n); viết sai chính tả rất phổ biến trong đời sống, nguyên nhân phải chăng là từ những thái độ vô trách nhiệm, hết sức “nơ nà” của những con người như trên: Chủ biên – biên tập – nhà xuất bản – nhà in để cuối cùng bọn trẻ con ở lớp đầu cấp phải gánh chịu?
    Hệ quả đây:

    Bảng quảng cáo viết sai chính tả.


    Biển báo đường sai chính tả


    Tìn hiệu biển báo sai chính tả


    Ngay cả trên báo cũng có sự nhầm lẫn nghiêm trọng: "Nóng nòng chờ hỗ trợ"


    Phải là " Lễ kết nạp đảng viên" mới đúng nhé!

    Nguồn: Internet.

  10. #10
    Xoải cánh star king's Avatar
    Ngay tham gia
    Dec 2011
    Bài viết
    106

    Loạn chuẩn tiếng Việt, rối bời phiên âm

    Trong nhà trường, văn bản hành chính và các phương tiện truyền thông ở Việt Nam, tên riêng tiếng nước ngoài đang được sử dụng hết sức tùy tiện Đối với tên riêng tiếng nước ngoài khi dùng trong sách giáo khoa và trên các phương tiện truyền thông, việc phiên âm ra tiếng Việt hay giữ nguyên dạng là rất quan trọng vì nó tác động đến sự phát triển tư duy, trình độ văn hóa và cảm thức thẩm mỹ của cả một hoặc nhiều thế hệ.

    Hại nhiều hơn lợi

    Với quan điểm “phải tôn trọng tuyệt đối người bản ngữ”, GS-TS Đinh Văn Đức, Chủ nhiệm Bộ môn Ngôn ngữ học ứng dụng, Khoa Ngôn ngữ học - Trường ĐH KHXH&NV Hà Nội, cho rằng các tên riêng nước ngoài phải được phiên sang âm tiếng Việt khi sử dụng (ví dụ: Moskva -> Mát-xcơ-va, Indonesia -> In-đô-nê-xia, Washington -> Oa-sinh-tơn).

    Ông dẫn lý luận của F. de Saussure, cha đẻ của ngôn ngữ học đại cương: “Ngôn ngữ học đồng đại chỉ chấp nhận quan điểm duy nhất: Quan điểm của người bản ngữ” và khẳng định: Dân gian ta có câu “nhập gia tùy tục”, ngôn ngữ cũng vậy. Việt Nam có gần 90 triệu dân, nhiều lắm là khoảng 30% dân số biết ngoại ngữ, vậy tại sao không phiên âm, chuyển tự mà để nguyên dạng tên riêng nước ngoài trên sách, báo, đài… tiếng Việt.

    Tuy nhiên, trong giới nghiên cứu, rất ít người đồng tình với quan điểm nói trên. GS-TS Nguyễn Văn Hiệp, Viện trưởng Viện Ngôn ngữ học, chỉ ra nhiều bất cập: “Phiên âm hỗn loạn: Người Hà Nội trong phát âm không phân biệt được [s]/[x] nên tên của nhà viết kịch vĩ đại người Anh Shakespeare khi thì phiên thành Xếch-xpia, khi thì Sếch-spia; Newton có người đọc Niu-tơn, có người đọc Niu-tân. Phiên âm do phát âm sai.

    Đội bóng Tottenham được phiên âm là Tốt-ten-ham, đúng ra phải là Tôt-nâm; đội Fulham được phiên là Ful-ham, đúng ra phải phiên thành Ful-lâm vì trong các danh từ này, h là âm “câm”, không phát âm. Phiên âm gây phản cảm: HLV tuyển Đức là Joachim Loew - có nơi phiên thành Hoa-kim lớp, có khi phiên thành… Xoa-chim lâu! Danh thủ người Brazil Ronaldinho được phiên âm là Rô-na-đit-nhô. Tên của chủ tịch Hạ viện Thái Lan (Somsak Kiatsuranont) được một tờ báo phiên âm thành Sổm sặc Kiệt-sụ-ra-nôn…”.

    Về hiện trạng phiên âm, chuyển tự tên riêng tiếng Trung Quốc sang tiếng Việt, PGS-TS Đoàn Lê Giang, Khoa Văn học và Ngôn ngữ - Trường ĐH KHXH&NV TPHCM, nêu thực trạng đáng giật mình: Người Việt Nam chúng ta trước nay đã đọc/viết gần như toàn bộ nhân danh/địa danh Trung Quốc bằng âm Hán - Việt, như: Khổng Tử, Lưu Bang, Lỗ Tấn, Giang Thanh, Đặng Tiểu Bình, Mạc Ngôn, Hồng Lỗi, Bắc Kinh, Tô Châu, Tây Tạng…

    Thậm chí nhiều cái tên Âu châu chúng ta cũng phiên thành âm Hán - Việt: Rousseau -> Lư Thoa, Karl Marx -> Mã Khắc Tư, Stalin -> Tư Đại Lâm, Montesquieu -> Mạnh Đức Tư Cưu, Bulgaria -> Bảo Gia Lợi… Ưu điểm là dễ đọc, dễ viết, dễ nhớ nhưng nhược điểm lớn hơn, đó là: không phát âm đúng tên người, tên đất Trung Quốc, gây trở ngại trong tra cứu; dễ lẫn lộn với các nhân danh, địa danh Việt Nam, ví dụ TP Chángsha thuộc tỉnh Hồ Nam (Hunán) của Trung Quốc nếu phiên âm thành Trường Sa thì dễ gây nhầm lẫn với quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền Việt Nam…

    Tìm tiếng nói chung

    Cho đến nay, vẫn chưa có một văn bản pháp lý nào về cách giải quyết vấn đề này, vì thế mỗi nơi, mỗi tổ chức mạnh ai nấy làm. Theo TS Lê Vinh Quốc, Trường ĐH Sư phạm TPHCM, việc phiên âm tên tiếng nước ngoài bằng chữ quốc ngữ và dùng dấu gạch ngang (-) để chia tách những từ đa âm sẽ gây bất tiện trong giao tiếp lẫn khoa học khi trình độ ngoại ngữ của người dân được nâng cao, đất nước đã hội nhập.

    GS-TS Nguyễn Đức Dân, Trường ĐH KHXH&NV TPHCM, cho rằng giải pháp phiên âm tên riêng gặp nhiều rắc rối hơn so với giữ nguyên dạng, vì thế cần “viết đúng tới mức tối đa có thể”. Đối với những nước theo hệ chữ Latin thì tên riêng nên được giữ nguyên dạng. Đối với những nước không phải hệ chữ Latin, họ phiên tên riêng sang chữ Latin thế nào thì ta theo thế ấy.

    Ví dụ, người Hàn Quốc viết Seoul thì ta cũng viết Seoul chứ không gọi là Hán Thành. Ngoài ra, cần tôn trọng yếu tố truyền thống quen thuộc, lâu đời như trong cách dùng tên riêng Trung Quốc trước nay. Với những tên riêng Trung Quốc không quen thuộc thì nên giữ nguyên, chẳng hạn VĐV bóng bàn Wang Hao thì cứ để Wang Hao, không cần phải theo Hán - Việt là Vương Hạo.

    Cùng quan điểm trên, GS-TS Nguyễn Văn Hiệp đề xuất: Những tên riêng tiếng nước ngoài trước nay được phiên qua dạng đọc Hán - Việt đã trở nên quen thuộc thì “xứng đáng được tiếp tục sử dụng”, còn những tên gọi đã lỗi thời (như Ba Lê/Paris, Lí Ninh/Lenin, Mễ Tây Cơ/Mehico…) thì nên bỏ đi, thay vào đó là cách viết nguyên dạng.

    Thánh Dóng hay Thánh Gióng?

    Tiếng Việt là thứ chữ ghi âm (nói thế nào viết thế ấy), mỗi chữ ghi một âm. Tuy nhiên, có âm vị /z/ thì lại đồng thời ghi âm cả 2 hình thức chữ viết là “d” và “gi” nên dẫn đến việc lẫn lộn ở các cặp có phụ âm đầu là “d” và “gi”. Chúng ta thường bắt gặp sự bất nhất này qua những tổ hợp quen dùng, chẳng hạn “Thánh Dóng” / “Thánh Gióng”.

    Nhà nghiên cứu Cao Huy Đỉnh từng khẳng định tên của cậu bé là Dóng, con ông Đùng và bà Đà (2 nhân vật trong truyền thuyết dân gian) chứ không phải vì suốt ngày nằm trong thúng tre, treo trên gióng nên gọi là Gióng như mọi người suy diễn. Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch từng đề xuất và được Chính phủ chuẩn y trình UNESCO hồ sơ đề nghị công nhận “Lễ hội Thánh Dóng” là di sản văn hóa phi vật thể của nhân loại. Tuy nhiên, trong Công văn 5299 của Văn phòng Chính phủ ban hành ngày 4-8-2009 thì lại dùng từ “Thánh Gióng”.

    Cả hai cách viết như vậy đều được chấp nhận (gọi là hiện tượng “lưỡng khả”), không bị coi là sai chính tả. Trong hầu hết trường hợp d/gi khác như “Giòng nước ngược” (Tú Mỡ), “Hoa trôi bèo giạt đã đành” (Nguyễn Du)… càng về sau “d” phổ dụng hơn “gi”, trừ một ít trường hợp như “Dông tố” (Vũ Trọng Phụng”, sau này đa số viết là “Giông tố”.

    Một bìa sách của NXB Mỹ thuật viết “Thánh Dóng” nhưng ở một bìa khác cũng của NXB này lại viết “Thánh Gióng”




    Người lao động

+ Trả lời Chủ đề
Trang 1 của 2 1 2 CuốiCuối

Các Chủ đề tương tự

  1. Bữa ăn chuẩn
    Bởi yenminh0210 trong diễn đàn Ăn gì và ăn như thế nào để khoẻ?
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 15-06-2012, 10:28 AM
  2. Bạn sẽ chuẩn bị thực đơn gì cho ngày Tết
    Bởi matbiec trong diễn đàn Tết - năm mới
    Trả lời: 15
    Bài viết cuối: 19-01-2012, 10:25 PM
  3. Phát âm chuẩn thật đơn giản?
    Bởi tvmthu trong diễn đàn Luyện phát âm
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 17-11-2011, 04:39 PM
Quyền viết bài
  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình