+ Trả lời Chủ đề

Chủ đề: Luật sư Nguyễn Hữu Thọ: hành trình của nhà yêu nước

Kết quả 1 đến 3 của 3
  1. #1
    Dạn dày sương gió yuri's Avatar
    Ngay tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    873

    Luật sư Nguyễn Hữu Thọ: hành trình của nhà yêu nước

    Luật sư của nhân dân

    Luật sư Nguyễn Hữu Thọ có hai “cái không” đáng nhớ: không có nhà riêng cho tới cuối đời và không viết gì về cuộc đời mình đã sống...

    Ngày này - cách đây 16 năm, luật sư Nguyễn Hữu Thọ đã qua đời tại TP.HCM (24.12.1996 - 24.12.2012). Cho đến lúc ấy, ông không xuất bản một cuốn sách nào về cuộc đời mình, dù tên tuổi của ông thường được giới truyền thông quốc tế nhắc đến từ những năm đầu thập niên 1960 vào thời ông làm Chủ tịch Ủy ban T.Ư Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam (rồi Phó chủ tịch nước và quyền Chủ tịch nước sau năm 1975). Đến mới đây, cuốn bút ký đầu tiên về nếp sống khiêm tốn, trong sạch, cùng những đóng góp của ông cho đất nước được người trưởng nam là anh Nguyễn Hữu Châu viết và ấn hành đầu quý 4/2012 bởi NXB Trẻ, với tựa: Luật sư Nguyễn Hữu Thọ - hành trình yêu nước, dày hơn 335 trang. Dựa vào 14 chương của cuốn sách trên, chúng tôi giới thiệu đôi nét ấn tượng về một trí thức tiêu biểu giữa thế kỷ 20.
    Luật sư Nguyễn Hữu Thọ sinh năm 1910 tại vùng Sài Gòn - Chợ Lớn cũ (nay thuộc Bến Lức - tỉnh Long An) trong một gia đình trung lưu. Sau nhiều năm sang Pháp học tại Trường trung học Mignet, rồi vào Đại học Aix-en-Provence, ông tốt nghiệp cử nhân luật năm 1932. Về nước ông tập sự hơn 5 năm tại Văn phòng luật sư Duquesnay ở Mỹ Tho và trở thành luật sư thực thụ vào năm 1939, mở văn phòng riêng tại Mỹ Tho, Vĩnh Long, Cần Thơ: “hằng ngày cha tôi phải tiếp nhiều thân chủ, khi thì những người nông dân không một xu dính túi đến cầu cứu, để nhờ cãi cho con em họ mới bị thực dân bắt; khi lại là một nhà giáo, nhà trí thức nhờ cãi cho bạn bè là chiến sĩ cách mạng thoát khỏi nhà tù thực dân... Với ai, cha tôi cũng niềm nở, ân cần và lo lắng chu đáo. Nhiều người dân ở Vĩnh Long nay đã trên 70 tuổi kể rằng việc luật sư quan tâm nhất vẫn là cãi hộ cho những người nghèo và ông không bao giờ nhận của họ tiền thù lao” (Nguyễn Hữu Châu, sđd. tr.58).


    LS Nguyễn Hữu Thọ năm 1932 - Ảnh: T.L

    Khi sự kiện gây chấn động toàn Đông Dương là cuộc Khởi nghĩa Nam kỳ nổ ra ngày 23.11.1940 thì ông đã trở thành một luật sư nổi danh: “lúc bấy giờ, cha tôi trong vai trò luật sư, đã bày tỏ lòng yêu nước như một lẽ tự nhiên của mọi người dân mất nước bằng việc bênh vực, bào chữa cho những người dân lương thiện bị áp bức, các tù nhân yêu nước trước tòa án thực dân (...) cha tôi luôn đấu tranh cho chân lý là cố không để kết án những người đã toan tháo tung xiềng xích nô lệ chỉ vì lòng yêu nước của họ” (sđd. tr.56).
    Về hoạt động trên, luật sư Nguyễn Phước Đại, nguyên luật sư Tòa thượng thẩm Sài Gòn, Phó chủ tịch thượng viện Sài Gòn, đã kể lại: “Một hôm tại Tòa án quân sự Pháp, tôi chứng kiến - lần này là lần đầu tiên - một luật sư người Việt, dáng dong dỏng, trán cao, mắt sáng, uy nghi trong chiếc áo thụng đen, đang bào chữa cho thân chủ là một chiến sĩ Việt Minh bị truy tố về tội phản nghịch - một trọng tội có thể bị kêu án tử hình. Luật sư đó chính là anh Thọ. Trước tòa, anh sử dụng tiếng Pháp một cách lưu loát và hùng biện, khiến cho tôi như bị thôi miên. Từ đó, tôi rất cảm mến và kính phục anh Thọ, không chỉ vì anh có một kiến thức uyên bác về luật pháp - hình luật cũng như dân luật - mà nhất là vì anh có tấm lòng yêu nước thương dân sâu sắc, có dũng khí kiên cường, dám bảo vệ công lý và chính nghĩa trước tòa án binh của quân viễn chinh Pháp”.
    Có những tình tiết liên quan đến hoạt động của ông mà đến nay ít người biết. Chẳng hạn tại Trung tâm lưu trữ quốc gia 2 - TP.HCM còn giữ công văn của Ty Cảnh sát đặc biệt miền Đông về việc ông thành lập Hội Văn hóa Sài Gòn - Chợ Lớn (Association Culturelle de Saigon - Cholon) vào năm 1946 do ông làm chủ tịch và bác sĩ Nguyễn Văn Hon làm Phó chủ tịch, ký giả Triệu Công Minh làm tổng thư ký, Giáo sư Tam Ích làm ủy viên tuyên truyền, kỹ sư Đoàn Khắc Vượng làm ủy viên tài chánh và dược sĩ Nguyễn Thế Côn làm cố vấn: “công văn trên ghi rằng hội này từng đề nghị trí thức cùng đoàn kết đấu tranh cho các quyền tự do dân chủ - văn bản bằng tiếng Pháp, không bỏ dấu, tôi chỉ đoán tên chính xác của một số ủy viên, trong đó có Triệu Công Minh và Tam Ích là hai nhân vật thân Việt Minh”.
    Nhà nghiên cứu Trần Bạch Đằng nhắc đến một chi tiết ấn tượng: “không ít trường hợp, luật sư bào chữa không lấy thù lao và cũng y như vậy, không phải thân chủ đến gõ cửa luật sư mà chính luật sư sục sạo trong đống cáo trạng để chọn “thân chủ” mà vấn đề luôn gay gắt, luôn kề cái án tử hình bởi đó là những Hoàng Xuân Bình, Nguyễn Châu Sa (Nguyễn Thị Bình), Lý Hải Châu, Đỗ Duy Liên, cùng hàng trăm trường hợp tương tự mà luật sư Nguyễn Hữu Thọ đã đem hết trí lực và trái tim dành mạng sống cho họ”. Những hoạt động yêu nước đã dẫn ông đến chặng đường tù ngục và lưu đày dài dằng dặc, có lúc ra tận vùng heo hút khổ cực nhất thời ấy là nhà lao Lai Châu, có lúc đưa về giam rồi quản thúc suốt 7 năm tại Phú Yên... Sống cách ly đã lâu và bị áp lực tâm lý quá nặng nên sau này vợ ông là bà Dương Thị Chung - nguyên nữ sinh Trường áo tím Sài Gòn (lấy ông từ năm bà mới 18 tuổi) đã bị bệnh tâm thần, cứ theo lời của người thư ký lâu đời và duy nhất của ông là chú Phạm Văn Uyển thì: “Chủ tịch Nguyễn Hữu Thọ không gần vợ con tính ra hơn 36 năm. Cảnh cô đơn, khắc khoải ấy đè nặng lên cuộc sống...” (còn nữa).


    Điều trở nên rõ ràng đối với tôi là uy quyền của ông không xuất phát từ cương vị công khai của ông, mà từ chính nghĩa mà ông là một luật sư đã bảo vệ một cách trọn vẹn: đó là chính nghĩa của nhân dân, chính lúc đó tôi mới nhận ra rằng ông đã phục vụ sự nghiệp đó với tư cách là một lãnh tụ “Việt cộng” trong suốt thời gian tồn tại của tổ chức này; ông đã bảo vệ chính nghĩa của phong trào đó như một bộ phận của nó chứ không phải từ một vị trí lãnh đạo từ xa, và ông đã đặt ý nghĩa của sự nghiệp đó lên trên cá nhân ông.
    LUTZ AMAND BAEHR

    Giao Hưởng (theo thanhnien)

  2. #2
    Dạn dày sương gió yuri's Avatar
    Ngay tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    873

    Re: Luật sư Nguyễn Hữu Thọ: hành trình của nhà yêu nước

    Cuộc đời bàng bạc màu huyền thoại

    “Quả cuộc đời của luật sư Nguyễn Hữu Thọ bàng bạc màu huyền thoại. Anh đi vào cách mạng và trở thành lãnh tụ một trong những phong trào yêu nước vĩ đại ở miền Nam không qua kênh thành phần giai cấp, truyền thống gia đình mà bằng sự giác ngộ dân tộc - điểm hội tụ của tấm lòng và tri thức…”.

    Nhận định trên được các nhà nghiên cứu nêu trong ngày vĩnh biệt ông và được in lại qua tập bút ký Luật sư Nguyễn Hữu Thọ - hành trình yêu nước của Nguyễn Hữu Châu. Là một trí thức Tây học, ông sang Pháp lúc 11 tuổi, học ở Trường trung học Mignet đến Đại học Aix-en-Provence trong 11 năm, bắt đầu từ năm 1921. Khoảng 70 năm sau, anh Nguyễn Hữu Châu có dịp sang Pháp và đã “may mắn gặp bác Jean Duchêne, bạn học của cha tôi, bấy giờ đã ngoài 80 tuổi. Vào một ngày tháng 6, tôi từ Paris đi xe lửa đến nhà ga Aix-en-Provence. Thật cảm động khi thấy bác chống gậy ra đón tôi. Hôm sau, ông đưa tôi đến Lycée Mignet - nơi cha tôi học cách đây hơn 70 năm. Biết tôi là con của học trò cũ Nguyễn Hữu Thọ, bà hiệu trưởng tiếp đón tôi hết sức niềm nở. Rồi bà sang phòng kế bên và mang cho tôi bản sao những cuốn sổ trên đó có ghi những chữ “Lễ phát thưởng cho học sinh giỏi năm 1924 đến 1929”, sổ nào cũng có tên cha tôi “THO NGUYEN” với các môn ngoại ngữ, khoa học tự nhiên, toán, lý, hóa…”.


    Luật sư Nguyễn Hữu Thọ và con gái đầu lòng - Ảnh: Tư liệu

    Anh Châu kể tiếp, sau đó ông Duchêne lại đưa anh sang Đại học Luật khoa và Văn khoa Aix-en-Provence xem hồ sơ học tập của cha anh, trong đó ghi: “Sinh viên NGUYEN HUU THO, tốt nghiệp Cử nhân luật khoa ngày 5.11.1932”. Ông Duchêne hồi tưởng và chân tình nói với anh Châu: “Cha cháu học giỏi hơn bác nhiều, cha cháu hiền lành cởi mở và chân tình, đối xử với bạn bè rất tốt nên được nhiều người yêu mến. Cha cháu và bác rất thân nhau, đi học cũng chung, mà đi chơi cũng đi chung”.

    “Đầu năm 1962, chúng tôi: Ngọc đầu sư Nguyễn Văn Ngợi (đại biểu đạo Cao Đài phái Tiên Thiên), Giáo sư Chủng viện Joseph - Marie Hồ Huệ Bá (đại biểu đạo Thiên Chúa) và tôi (đại biểu đạo Phật) về chiến khu Dương Minh Châu để dự Đại hội lần thứ nhất Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam. Bước vào nhà, chúng tôi thấy luật sư đang nói chuyện với một số khách khá đông. Khi nghe ban tiếp tân giới thiệu chúng tôi là đại biểu tôn giáo, luật sư Nguyễn Hữu Thọ bước ra, ôm chầm chúng tôi, mừng rỡ như anh em trong một gia đình lâu ngày mới gặp nhau. Cử chỉ thân mật một cách tự nhiên của luật sư khiến chúng tôi rất cảm động…
    Hòa thượng Thích Thiện Hào
    Nguyên ủy viên Đoàn Chủ tịch Mặt trận DTGP miền Nam Việt Nam



    Về chuyện đời riêng của cha mình, anh Châu viết: “Một hôm, cha tôi đến Trường Áo Tím (nay là Trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai) ở Sài Gòn để gặp một người bạn dạy học tại đây. Cha tôi đến đúng vào giờ ra chơi. Trên sân trường, giữa lúc các nữ sinh nói chuyện vui vẻ, có một nữ sinh trông vẻ hiền hậu, đoan trang, đang chăm chú đọc sách ở hành lang. Cha tôi bắt đầu làm quen. Đó là cô Dương Thị Chung, sinh năm 1922, con gái của Đốc phủ sứ Dương Văn Hòa và bà Lâm Thị Phụng ở Sa Đéc. Và qua nhiều lần gặp gỡ, giữa hai người tình yêu đã nảy nở. Năm 1940, lễ kết hôn được tổ chức. Sau đó cha tôi đưa mẹ tôi xuống tỉnh lỵ Vĩnh Long sinh sống và mở văn phòng luật sư. Năm 1941, đứa con đầu lòng tên Nguyễn Phương Trân ra đời. Gần hai năm sau, đứa con trai tên Nguyễn Hữu Châu chào đời. Hai chị em được sinh ra tại các nhà bảo sanh tư ở Sài Gòn. Đây cũng là khoảng thời gian ít ỏi trong cuộc đời cha tôi được sống yên lành, hạnh phúc bên cạnh vợ con. Liệu cái hạnh phúc ấy có giữ được chân cha tôi, một trí thức trẻ? Bà con ai cũng nghĩ rằng cùng với hạnh phúc trong hôn nhân và gia đình, sự nghiệp của luật sư sẽ nhanh chóng thăng tiến và danh vọng đang chờ. Vì được đào tạo ở Pháp từ nhỏ, cha tôi có đầy đủ điều kiện để được chính quyền thuộc địa ưu đãi”. Nhưng điều ấy đã không xảy ra, bởi ông không chịu khép mình vào vị trí thuận lợi trên mà bước ra diễn đàn công khai lên tiếng đòi Pháp trả tự do cho 22 nhà trí thức Việt Nam yêu nước sắp bị đưa ra xét xử tại tòa án binh.

    Quyết liệt hơn, ông đã thay mặt đại biểu các giới để ký tên vào bản tuyên bố phản kháng vụ án trên với danh nghĩa “Trưởng phái đoàn luật sư: Nguyễn Hữu Thọ”. Bản tuyên bố có đoạn: “Nhận thấy những nhà trí thức nói trên trong thực tế đã đeo đuổi lý tưởng chung của mỗi công dân Việt Nam là yêu nước và muốn cho nước được độc lập thật sự và hoàn toàn, hành động ấy không phải là một tội trạng theo quan niệm chung của các giới đồng bào (…). Phái đoàn đại biểu các giới cực lực phản kháng vụ án các nhà trí thức và tất cả các vụ án tương tự như trên, vì cho rằng đó là một sự thách thức đối với tinh thần dân tộc Việt Nam mà ai cũng kính nể”. Một ngày trước phiên xử, ông công khai bộc lộ quan điểm của mình qua cuộc trả lời phỏng vấn trên mặt báo Thần Chung vào ngày 14.3.1950 như sau: “Người ta bảo rằng những nhà ái quốc Việt Nam “hành động có hại cho an ninh quốc gia”. Quốc gia nào? Quốc gia Pháp ư? Chúng ta đang sống trên lãnh thổ của chúng ta chứ đâu phải sống trên lãnh thổ của Pháp. Quốc gia Việt Nam ư? Giải phóng quốc gia đâu có nghĩa là xâm phạm an ninh của quốc gia”.

    Những lời tuyên bố nảy lửa như thế dĩ nhiên đã khiến Pháp không những “khó chịu” vì phải lùi bước, đình lại không xử vụ án trên, mà còn tìm cách ghép ông vào tội “có nhiều hành động lật đổ” để bắt giam vào tối 19.3.1950 và đưa ra xét xử tại Tòa án Sài Gòn. Các luật sư Trương Đình Dzu, Lê Văn Hổ, Nguyễn Văn Huyền đứng ra bào chữa để ông tại ngoại hầu tra. Nhưng sau đó ông bị bắt và đưa ra xử lần thứ hai… Thủ tướng lúc bấy giờ là Trần Văn Hữu đã ký nghị định cưỡng bức ông phải cư trú ở miền Bắc nên ông bị đưa ra Hà Nội giam giữ vào cuối tháng 6.1950, rồi được chuyển bằng máy bay từ Nha Cảnh sát Công an Bắc Việt đến Sơn La, xuống ô tô về thị xã Lai Châu, đến xã Mường Tè cách Lai Châu khoảng 100 km, để cuối cùng về nơi quản thúc heo hút tại bản Giẳng… (còn tiếp).
    Giao Hưởng

  3. #3
    Dạn dày sương gió yuri's Avatar
    Ngay tham gia
    Nov 2011
    Bài viết
    873

    Re: Luật sư Nguyễn Hữu Thọ: hành trình của nhà yêu nước

    Hãy còn xanh mơ ước...

    “Biết anh còn bao nhiêu day dứt về việc chung khi chia tay với thế gian, chúng tôi mong anh hãy yên nghỉ bởi những gì có thể làm thì anh đã làm hết sức mình, những gì đang dang dở thì các thế hệ tiếp theo sẽ tiếp tục hoàn thành...”, Thủ tướng Võ Văn Kiệt.

    Hết bị quản thúc ở Lai Châu và Sơn Tây, luật sư Nguyễn Hữu Thọ về lại Sài Gòn cuối năm 1952 vẫn tiếp tục những hoạt động yêu nước - ký tên vào bản Tuyên ngôn hòa bình của trí thức Sài Gòn - Chợ Lớn kêu gọi Pháp rút quân về nước. Không lâu sau, do tham gia thành lập phong trào Bảo vệ hòa bình đòi chính phủ Pháp và chính quyền Ngô Đình Diệm thi hành nghiêm chỉnh Hiệp định Genève, đòi thả tù chính trị, thực hiện quyền tự do dân chủ, nên ông bị bắt giam vào nhà lao Gia Định cùng 28 thành viên của phong trào tháng 11.1954. Sang đầu năm sau (1955), Ngô Đình Diệm ký nghị định cưỡng bách ông lưu trú ở miền Bắc, đưa ông lên máy bay ra Hải Phòng ngụ tại địa điểm chỉ định là biệt thự Ngàn Hoa, số 13 đường Lạch Tray.
    Hơn hai tháng sau, lại bị cưỡng bách cư trú ở miền Trung, tại Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên (4.1955). Đến giữa năm 1960, Tỉnh ủy Phú Yên và Liên khu ủy Khu V nhận được chỉ thị của Trung ương lên kế hoạch giải thoát ông khỏi nơi cư trú. Kế hoạch phải thực hiện đến lần thứ ba mới thành công và đưa ông đến căn cứ ở Mã Đà với bí danh Ba Nghĩa và Hai Thủy vào đầu năm 1962. Ngày 16.2 năm ấy, Đại hội lần thứ nhất Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam đã bầu luật sư Nguyễn Hữu Thọ làm Chủ tịch. Ngày 6.6.1969, ông được Đại hội đại biểu Quốc dân miền Nam Việt Nam cử giữ chức Chủ tịch Hội đồng cố vấn Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.


    Ông bà luật sư Nguyễn Hữu Thọ - Ảnh: tư liệu (do gia đình luật sư Nguyễn Hữu Thọ cung cấp)

    Luật sư Nguyễn Hữu Thọ thời trẻ

    Sau năm 1975, ông là đại biểu Quốc hội khóa 6 và được bầu làm Phó chủ tịch nước (1976), quyền Chủ tịch nước (1980), Chủ tịch Quốc hội kiêm Phó chủ tịch Hội đồng Nhà nước (1981), Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ VN (1989). Ông cũng làm Chủ tịch Ủy ban Quốc tế những người tàn tật Việt Nam.
    Người đã sống gần gũi với ông ở chiến khu vào thời kháng chiến cam go cũng như những năm ra Hà Nội sau giải phóng, cho đến lúc ông mất tại TP.HCM, là thượng tá cận vệ Nguyễn Văn Út đã kể:
    Bác cùng ăn, cùng ở với chúng tôi trong một đại gia đình, không hề có sự cách biệt. Ngoài giờ làm việc, bác cùng lao động (trồng rau, sửa sang lán trại, tải gạo, chơi thể thao, chơi cờ… với chúng tôi. Sau ngày giải phóng, bác ra thủ đô Hà Nội; nếp sống của bác vẫn giản dị, thanh đạm như những ngày còn ở chiến khu. Những món ăn mà Bác Ba ưa thích đều là những món ăn “bình dân”…: cá kho tộ, canh chua cá lóc, mắm thái, mắm tôm chua... (…) Bác sống xa gia đình, nên bác xem cơ quan là nhà, anh em trong cơ quan là người thân… Sau mỗi lần đi công tác ở nước ngoài về, bác đều giao nộp cho nhà nước những món quà có giá trị lớn mà lãnh tụ các nước tặng riêng cho bác, bác chỉ giữ lại những món quà nhỏ mang tính chất lưu niệm mà thôi. Bác thường can thiệp để giúp đỡ những người dân bị oan ức. Họ thường biếu quà để bày tỏ lòng biết ơn đối với bác, nhưng bác kiên quyết không nhận và nói: “Từ 1939 đến 1954, trong khi hành nghề luật sư dưới chế độ cũ, tôi thường cãi giúp cho những người nghèo bị ức hiếp mà không bao giờ lấy tiền thù lao của họ… Bây giờ, nước nhà đã được độc lập, dân mình đã được tự do, bênh vực cho công lý, cho lẽ phải, không chỉ vì tình cảm của tôi đối với đồng bào mà còn là trách nhiệm của tôi nữa. Có gì mà phải nói tới ơn huệ? (Nguyễn Hữu Châu, sđd. tr.288).
    Nếp sống giản dị của ông cũng được người thư ký sống lâu năm nhất cạnh ông kể thêm: “Biệt thự 82 Nguyễn Du (Hà Nội), nơi ở của Chủ tịch, bên ngoài trông khá đẹp, nhưng vào trong gần như chẳng có gì đáng chú ý. Chủ tịch ở tầng ba, ngủ và làm việc trong một căn phòng đủ kê một giường, một bàn viết, một tủ quần áo bằng gỗ thường. Bên ngoài có hai phòng bố trí tủ sách và kệ báo chí, cái nào cũng đầy ắp. Khi có khách đến thăm và làm việc, Chủ tịch mới xuống tầng hai, tiếp tại sa lông, trong phòng bàn ghế cũng không có gì sang trọng. Bên cạnh có phòng ăn với chiếc bàn dài và vài ghế gỗ đơn giản, một tủ ly với mấy loại cốc, chén không đồng bộ. Mùa hè dùng quạt trần kiểu cũ, mùa đông có chiếc lò sưởi điện nội hóa, đốt nóng bằng dây mai so mà anh quản gia tự quấn lấy. Chủ tịch bảo tôi: “Thứ gì còn dùng được thì không cần thay cái mới, tốn tiền nhà nước” (Sđd tr.289-290).
    Ông mất tại TP.HCM lúc 20 giờ 40 ngày 24.12.1996. Đảng, Chính phủ và Quốc hội ra thông báo đặc biệt tổ chức quốc tang trong hai ngày 29 và 30.12.1996, linh cữu quàn tại Hội trường Thống Nhất (Dinh Độc Lập). Thủ tướng Võ Văn Kiệt đứng đầu Ban lễ tang đã xúc động đọc điếu văn kết luận: “Luật sư Nguyễn Hữu Thọ là một trí thức yêu nước, một nhà hoạt động chính trị và xã hội mà tiếng tăm vượt khỏi ranh giới quốc gia, là một luật sư tài năng, một ngọn cờ tập hợp quần chúng đầy uy tín, một người Việt Nam trung hiếu, một nhân cách khả kính...”.

    “Anh Thọ và tôi quen biết nhau thuở còn du học bên Pháp vào những năm tuổi 20… Ngày 27.3.1950, nhà cầm quyền Pháp đưa hai anh Thọ và Khương ra tòa với tội danh “bạo động có mục đích xúi giục nổi loạn”. Tôi cùng hai anh Hổ (luật sư Lê Văn Hổ) và Dzu (luật sư Trương Đình Dzu) nhận cãi cho các anh.
    Sau ngày miền Nam giải phóng, giữa lúc lòng tôi ngổn ngang trăm mối, thì anh Thọ tìm đến tôi với tư cách một người bạn cố tri chung thủy. Hơn 40 năm trôi qua, nhưng anh vẫn chưa quên những lời tôi bào chữa cho anh. Tôi cũng nhắc lại câu anh Thọ tuyên bố trước tòa: “Tôi đứng ra tranh đấu đòi quyền công dân của một nước độc lập”… Tôi nói: “Tôi chịu anh. Anh đã đi đến tận cùng. Còn tôi, tôi kém anh rất nhiều”. Đề cập đến việc tôi không “di tản”, anh Thọ nói: “Anh là một trí thức yêu nước. Lúc nào tôi cũng nghĩ, anh không thể bỏ Tổ quốc mình”.
    Tháng 8.1994, trước thềm Đại hội lần thứ tư Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, anh viết thư mời tôi tham gia Đoàn Chủ tịch Ủy ban T.Ư. Tôi sẵn sàng nhận lời vì tôi tin rằng những người cách mạng chân chính luôn là những người bao dung và chung thủy. Như anh Thọ, người bạn già của tôi”.
    Luật sư Nguyễn Văn Huyền
    Nguyên Chủ tịch Thượng viện, nguyên Phó tổng thống chính quyền Sài Gòn

    Giao Hưởng

+ Trả lời Chủ đề

Các Chủ đề tương tự

  1. Hành trình đất cù lao - ATV
    Bởi tbngoc trong diễn đàn Tây Nam Bộ
    Trả lời: 4
    Bài viết cuối: 03-12-2012, 02:56 PM
  2. 8 hành trình phiêu lưu dọc Nam Mỹ khó quên
    Bởi tbngoc trong diễn đàn Nam Mỹ
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 27-11-2012, 08:55 AM
  3. Hành trình kì diệu
    Bởi tvmthu trong diễn đàn Con người
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 13-09-2012, 12:32 PM
  4. Chết ở Venice - Hành trình kiếm tìm cái đẹp
    Bởi yenminh0210 trong diễn đàn Sách
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 29-06-2012, 11:33 AM
Quyền viết bài
  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình