+ Trả lời Chủ đề
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2
Kết quả 11 đến 13 của 13

Chủ đề: Có một chiếc xích đu ở đâu đó trong cuộc đời - NGUYỄN PHONG VIỆT

  1. #11
    Vượt ngàn trùng sóng vntruongson's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    1,683

    Đêm về khuya tối

    Đêm về khuya tối (version 1)

    Ở đâu đó trong tháng ngày mệt mỏi
    chúng ta trở về trên những con đường đã quen đến từng viên sỏi
    mà thấy như người lạ qua đây! Không còn biết ta có muốn trở về ngôi nhà chờ ta nằm xuống với giấc ngủ say
    một bếp quen chờ những tay người đánh thức
    lần nào đó ta bày biện ra một mâm cơm đầy ắp
    rồi tự mình gắp cho mình
    tự mình chia sớt...
    mà không biết phải chia sớt điều gì?
    Không còn biết ta có muốn trở về với cảm giác chỉ toàn là đắng cay
    hay cảm giác của một người hân hoan hạnh phúc
    tay ôm lấy chân và đầu gối co lên tận ngực
    như hình hài của ngày chưa chào đời!
    Ta đi trên con đường mà nhiều lúc chỉ muốn nằm xuống như một dòng sông trôi
    không thèm bám víu vào những gì thân thuộc
    với cảm giác cuộc đời chưa bao giờ yêu thương ta đúng lúc
    rồi nuôi dưỡng những lời oán trách
    ta không phải là người tốt trong thế giới này?
    Có lúc nào đó trong đêm ta trở về và nhìn ngôi nhà chưa bao giờ đổi thay
    - Nhưng Chúa ơi!... Mình đã không còn là mình nữa?
    đến trái tim cũng lắc đầu buồn bã
    đến bàn tay cũng không dám chạm vào gương mặt mà nó mắc nợ
    biết nói gì hơn...
    Chúng ta trở về trên những con đường với một tiềm thức giấu sẵn nỗi cô đơn
    những cơn mưa đêm giăng kín
    những cơn gió mùa lạnh buốt...
    và ngôi nhà thì vẫn luôn chong đèn chờ sáng
    như thói quen mỗi ngày
    Có lúc nào đó chúng ta không muốn trở về mà chỉ muốn ra đi
    đi khỏi ngôi nhà và những con đường quen lối
    những đêm về khuya tối...


    Đêm về khuya tối (version 2)

    Chỉ là trở về như phải trở về sau một ngày nắng tắt
    đếm từng bước chân như ngày đầu tập đi trước cuộc đời ngơ ngác
    mà nào đâu hay…

    Ký ức rộng hơn nhưng yêu thương đã không còn nhiều như những ngôi sao trên bầu trời
    những dấu vân tay mờ đi sau mỗi lần chia cách
    giữ được điều này thì mất điều kia như chẳng thể nào khác
    đi qua những ngọn đèn đường để gặp những khoảng tối đầy trong mắt
    cười không còn nhiều và khóc cũng ít đi…

    Là trở về mà lòng nhắc mãi những hoài nghi
    nơi chốn sinh ra có phải là nơi cuối đời mình muốn ở
    chúng ta bước đi với niềm ưu tư không có ai làm chỗ dựa
    không cô đơn và không buồn bã
    không cần nhiều ước mơ…

    Có những niềm riêng chỉ đủ một tiếng thở dài dành cho chính chúng ta
    sống một cuộc đời bình thường đã là trọn vẹn
    tim có mềm hơn sau mỗi lần mọc da non đầy đau đớn
    vai có gầy đi cũng chỉ là điều hiển nhiên ta biết trước
    như sáng mở mắt ra và đêm tối cười không cần thao thức
    ngủ cho mình bình yên!

    Chúng ta trở về đứng trước ngôi nhà để nói lời cảm ơn
    quì xuống trước bậc thềm vì thấy mình còn sống tốt
    chắp tay cho gối chăn giữ ấm đời mình khỏi những ngày đau ốm
    nằm lên chiếc giường đã nuôi từ ấu thơ cho đến ngày nhận ra mình không thể sống đúng cuộc đời như mong muốn
    chỉ có ngôi nhà là không hề đổi thay…

    Chỉ có con đường là quãng đời nào cũng sum vầy
    chỉ có tình tình yêu là được rồi mất mát
    chỉ có nỗi đau được nhân lên và lòng người chai sạn
    chỉ có mình mới biết yêu mình như thế nào là tốt nhất
    sao cứ phải tìm kiếm nơi đâu?

    Chúng ta trở về trên con đường mà biết không cách nào đi lại từ đầu
    những buồn đau phải thả xuống bên ngoài cánh cửa
    yêu thương nào cũng phải cân bằng trên những chọn lựa
    như chiếc chìa khóa mang theo bên người có khác gì niềm tin khi chúng ta mở ổ khóa và bước vào ngôi nhà nhỏ
    ngoài kia chẳng có gì là ấm êm…

    Những đêm về khuya tối
    chúng ta thường không nhìn thấy rõ những yêu dấu đang còn lại trong đời mình…

    Nguyễn Phong Việt
    theo nhavantphcm.com.vn
    Dream as if you'll live forever, live as if you'll die today.

  2. #12
    Vượt ngàn trùng sóng vntruongson's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    1,683
    Bởi vì không thể quên

    Bởi vì không thể quên
    nên ta hiểu cảm giác của cả triệu người trên thế gian
    đã từng yêu ai đó hơn chính bản thân mình! Những tháng ngày chỉ cần sống cuộc đời bình thường
    nấu cho nhau một bữa ăn
    mua một viên thuốc khi người kia đau ốm
    hay vuốt giùm sợi tóc bay ngang tầm mắt...
    nhưng ta biết chẳng dễ gì bên cạnh người được
    chẳng dễ gì có thể sẻ chia...
    Đã bao giờ người muốn gọi tên ta
    muốn ngủ mãi trong giấc mơ mà không thức giấc
    muốn chối bỏ đời sống này vì mất đi tình yêu duy nhất
    muốn giọt nước mắt cuối cùng sẽ rơi trên vai ta mà không là ai khác
    muốn nhìn thấy ta hơn tất cả những hi vọng trên đời...
    Chúng ta đã nhiều lần chết đi dù vẫn đang tồn tại giữa bao người
    khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới
    khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói
    khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi
    xót xa nào hơn...
    Người có biết mình mắc nợ chính bản thân mình
    cứ mãi loay hoay tìm cho ra một điểm tựa
    không phải con người này, không phải ngôi nhà này... mà là ở nơi đó
    với một vòng tay bao dung!

    Ta không hề muốn sống cuộc đời của những mẫu số chung
    yêu một người và lấy một người khác...
    rồi tự an ủi mình miễn là có một bờ vai bên cạnh
    tự an ủi mình ai cũng giống như vậy thôi???
    Người vẫn giữ cho riêng mình một khoảng trời
    nhưng đã chôn giấu vào tận góc tâm hồn không có ánh sáng
    người không muốn nhìn lại, không muốn rơi nước mắt...
    dù trái tim mỗi ngày tự nó làm mưa tuôn...
    Bởi vì không thể quên
    nên (không chỉ riêng) ta không thể tự tha thứ được cho chính mình!


    Đừng trách

    Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạn

    có những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đáng
    nên đừng trách…
    *
    Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử thách
    tin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấp
    tin một nụ hôn duy nhất ở giữa trời và đất
    tin một ánh mắt mà nếu thiếu ta trong nhãn cầu sẽ cô độc
    tin cả vào những tháng ngày ta nâng niu trên tay chỉ toàn là ngờ vực
    bởi vẻ đẹp của những giấc mơ…
    *
    Chúng ta có thể đã sống đúng cuộc đời của những người trú mưa
    tìm thấy một mái hiên rồi đứng chung lặng lẽ
    thỉnh thoảng hỏi thăm nhau- nếu lạnh thì nép thêm vào một chút nhé?
    thỉnh thoảng cầm tay nhau- cho khác với những người xa lạ
    thỉnh thoảng trách một lời – lúc cơn mưa bạt thêm vào lòng một chút gió
    rồi thì nắng lên ở đâu đó ngoài phố
    chúng ta mổi người chỉ để lại được dấu chân…
    *
    Đừng trách
    khi ta đến trong cuộc đời này với hình hài mà ta ước mong
    mỗi ngày qua đều nhận ra không có gì là trọn vẹn
    nhưng ta đã yêu thương theo cách những gì con người ta có được
    chọn một con người để sẻ chia phần tâm hồn sâu thẳm nhất
    tuyệt đối không tin vào những bất trắc
    cho đến khi…
    *
    Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là lúc con người ta yêu thương đã mất đi
    mà chính là tình yêu ấy không hề giống như ta tưởng tượng
    con người ấy không hề giống như ta vẫn biết
    trái tim ấy không hề giống như trái tim ta nằm bình yên trong ngực
    và ta quặn đau…
    *
    Đừng trách
    nếu ta tự nhủ mình vẫn tin vào phép màu
    khi ai đó không chọn lựa ta nghĩa là ta thuộc về một chọn lựa khác
    nghĩa là từ giây phút này bàn tay ta cần nắm còn đang ở phía trước
    nghĩa là tình yêu trong ta chỉ mới bắt đầu cuộc hành trình dài được vài bước
    nghĩa là nỗi cô đơn này là vực sâu cần thiết
    phải một lần được gieo xuống
    trong gió mưa…
    *
    Rồi chúng ta sẽ mỉm cười với cái gọi là ngày xưa
    làm thế nào biết trước đúng hay sai để mà lo lắng
    ta chỉ đủ bao dung khi đi qua được oán hận
    nhìn người mình yêu thương nay sống một cuộc đời với người khác
    như một niềm vui…
    *
    Sao không cho ta thêm một cơ hội để định mệnh giúp ta gặp đúng một con người?

    Nguyễn Phong Việt
    theo nhavantphcm.com.vn
    Dream as if you'll live forever, live as if you'll die today.

  3. #13
    Vượt ngàn trùng sóng vntruongson's Avatar
    Ngay tham gia
    Aug 2008
    Bài viết
    1,683
    Cần sinh ra thêm lần nữa?

    Nếu được sinh ra thêm lần nữa...
    người sẽ chọn niềm vui hay đau khổ?
    *
    Sẽ chọn thương yêu trong cô đơn hay từ bỏ
    sẽ chọn vẫn bước đi hay đứng lại chờ một ai đó
    sẽ chọn khóc một mình hay cần người than thở
    sẽ chọn trở về hay dấn thân dù đã từng lầm lỡ...
    khi cuộc đời không thể đổi thay?
    *
    Người chọn không gặp nhau trong quãng đời này
    để mỗi người thuộc về một con đường xa lắc
    lỡ có gặp nhau cũng sẽ cười vui mà không bao giờ rơi nước mắt
    lỡ có không thấy nhau thì chẳng ai cần ai đưa tiễn...
    Trái tim tự nó đã bình yên?
    *
    Người sẽ chọn gặp nhau để ray rứt nhiều hơn
    biết cảm giác của một người đi nhầm đường đầy hối tiếc
    biết cảm giác đứng giữa trời mưa chợt vỡ òa khi thấy một tia nắng
    biết cảm giác mình không dám buông tay vì đó là hạnh phúc
    biết cảm giác của miệng cười trên môi mà khổ đau co thắt trong lồng ngực...
    lúc phải ngoái nhìn?
    *
    Người chọn không gặp nhau để - chẳng - có - gì - nhớ - để mà quên
    sống bình thường như mọi người cần sống
    không quá ít niềm vui nhưng cũng đừng nhiều tuyệt vọng
    như mỗi buổi sáng soi mình vào gương và đêm về thấy thương mình còn biết khóc
    cảm ơn bản thân đã không quá lạnh lùng?
    *
    Người sẽ chọn gặp nhau để nhận ra yêu thương có thể là nhẫn tâm
    chấp nhận một viên đá tan trong tách cà phê cũng là mất mát
    chấp nhận một tiếng cười không hề quí giá hơn một giọt nước mắt
    chấp nhận một ngôi sao không thể mãi vĩnh hằng vì cần giây phút tắt
    để một ngôi sao khác sáng lên?
    *
    Người chọn không gặp nhau để mỗi người đều biết lặng thinh
    hay chọn gặp nhau để mỗi người biết rằng cần chia sẻ?
    người chọn không gặp nhau để mỗi người ít đi những duyên nợ
    hay chọn gặp nhau để mỗi người biết không thể thiếu nhau?
    *
    Nếu được sinh ra thêm lần nữa...
    người chắc chọn niềm vui hơn là đau khổ?


    Chỉ cần được thấy người cười vui…

    Chỉ cần được thấy người cười vui
    là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười...
    *
    Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
    hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm
    những nỗi buồn (nếu có) đều được điểm tâm bằng môi hôn nồng ấm
    mỗi ngày là một giấc mơ...
    *
    Chưa một lần chúng ta ngã giá với cuộc đời ngoài kia
    yêu thương với những gì mình có được
    chỉ ao ước lo toan cho một tình yêu giản dị nhất
    được khóc, được cười...cùng nhau!
    *
    Nhưng ngoài kia mưa nắng cũng có niềm đau
    ngoài kia một chiếc lá rơi cũng đòi quyền ấm cúng
    ngoài kia một tiếng thở dài cũng thành sấm chớp vang trong lồng ngực
    ngoài kia chỉ toàn là mất mát...
    cho những ai muốn sống đến tận cùng...
    *
    Người bước qua ngưỡng cửa và nói lời cảm ơn
    - Cảm ơn một lần gặp nhau dù không thể bước cạnh nhau mãi mãi
    - Cảm ơn một cái nắm tay mà hơi ấm kia sẽ không bao giờ trở lại
    - Cảm ơn nụ hôn mà lần duy nhất trong đời được tìm thấy chính mình nơi đấy
    - Cảm ơn những giọt nước mắt được khóc vì niềm vui...
    *
    Người mang theo hết những hi vọng còn sót lại trong cuộc đời
    tiếng Cảm ơn ấy giản đơn mà như từng vết cứa
    ta đâu cần Cảm ơn vì tình yêu đó chưa bao giờ là chọn lựa
    khi chúng ta sống là để cho nhau...
    *
    Có biết bao cuộc đời cần hạnh phúc để thấu hiểu khổ đau
    nhưng tại sao người lại sống cho điều ngược lại
    tại sao lại bất chấp bản thân mình cho quãng đời còn xa mãi
    khi người biết không ai thay thế được chúng ta!
    *
    Người buông tay để chấp nhận những xót xa
    thử hỏi làm sao thấy cuộc sống còn ý nghĩa
    thử hỏi làm sao ta mỉm cười dù ngàn lần muốn thế
    cho những lần gặp lại nhau trong đời...
    *
    Chỉ cần được thấy người cười vui
    là những khổ đau trong tim cũng sẽ gắng gượng cười...
    (ta chỉ biết lừa dối mình bằng suy nghĩ của một người chỉ còn lại đơn côi! )


    Cần một người mua dùm viên kẹo…

    Có những khoảnh khắc trong đời không ai ngờ trước được
    và ta buông tay
    là vĩnh viễn...
    *
    Chẳng phải chính cuộc đời đã kéo ta đến sát bờ vực
    chẳng phải những hơi thở cũng bị lấy mất khi ta đang thoi thóp
    chẳng phải thế gian đã quá chừng ác độc...
    từ chối những tháng ngày ta cố sống tốt hơn?
    *
    Ta cần một bờ vai để biết nói lời cảm ơn
    cần một người ngồi bên cạnh để nghe ta khóc
    cần một người mua dùm viên kẹo ngậm cho vơi bớt những cay đắng
    cần một người nắm tay và chỉ dùm ta một con đường khác
    giữa bóng đêm...
    *
    Ta không hề muốn mất đi cảm giác ngửa mặt mình đón những giọt mưa đến hỏi thăm
    mỗi sáng vùi mình trong chăn và thèm một tách choco nóng
    những lần nhìn thấy những hạt mầm tách mình ra khó nhọc
    nhớ những hoàng hôn ngoài kia
    và ghét những ngày ẩm thấp
    biết bao nhiêu...
    *
    Sẽ là hạnh phúc nếu ta có cơ hội để chọn lựa gạt bỏ hết khổ đau
    ta sẽ chọn mặc quần jean và áo sơ-mi đi ra phố
    ta sẽ chọn mỉm cười với tất cả những người đã yêu thương ta lẫn từ bỏ
    ta sẽ chọn một quán cóc để ngồi với những người xa lạ
    ta sẽ chọn đi bộ sau một ngày mệt lả
    để thấy mình bớt lạc lõng với mọi người
    *
    Ta không chọn nơi sinh ra nên đã chọn cách kết thúc một cuộc đời
    vào giây phút thấy thương mình như đứa trẻ
    chỉ muốn được ai đó ôm vào lòng cho mình khỏi quị ngã
    nhưng có những yêu thương cũng bắt ta phải trả giá
    đến tận cùng...
    *
    Có những khoảnh khắc trong cuộc đời này ta phải chấp nhận mình là kẻ vô ơn!


    Khi ta mỉm cười và nói…

    Khi ta mỉm cười và nói – không sao
    là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít
    *
    Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
    ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con...
    *
    Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
    những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
    những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
    những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
    mãi đến tận cuối đời...
    *
    Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
    tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
    xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
    rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
    biết đến bao giờ mới mở ra?
    *
    Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
    là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát
    *
    Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
    ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!
    *
    Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
    trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
    trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
    trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
    ta có thật lòng yêu?
    *
    Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
    thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
    ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
    lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
    ta kiệt sức vì lo toan…
    *
    Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
    là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế
    *
    Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
    sao ta không chọn lựa để quên?
    *
    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
    chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?
    *
    Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
    chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?
    *
    Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
    là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…


    Đã đi qua thương nhớ!

    Chúng ta có niềm tin đi đến cuối đất cùng trời dù có phải trả giá
    nhưng cuộc đời... luôn có nhiều ngã rẽ!
    *
    Phải những ai đã từng đi qua thương nhớ
    mới thấy cô đơn chưa bao giờ là thứ ta muốn chọn lựa
    ta chỉ chọn sống dưới một mái nhà nhiều lối vào và cửa sổ
    những luống hoa hồng vàng rạng rỡ
    đêm đêm nhìn trời và đoán một vì sao dành cho chúng ta sẽ hiện rõ
    mọi điều ước ao?
    *
    Ta cứ hình dung về ngôi nhà với những đứa con ngày sau
    chúng thì khóc mà chúng ta phải cười dỗ
    đút từng muỗng thức ăn vào cái miệng bé nhỏ
    và thấy yêu thế giới qua mắt nhìn của trái tim chưa biết về đau khổ
    đơn giản là ghét-thương...
    *
    Những buổi sáng thức dậy khi chúng lớn dần lên
    sẽ phải giành nhau tuýp kem đánh răng đến ầm ĩ
    sẽ liếc nhau trong bữa ăn để đọc từng ý nghĩ
    sẽ nắm tay nhau khi vui và bĩu môi lúc giận dỗi
    không cần sống với chua cay…
    *
    Chúng ta thương những ngày ít gió và nhiều mây
    những ngày chỉ nói với nhau bằng ánh mắt
    những ngày chỉ cần tựa vai đã thấy lòng thanh thản
    những ngày mà nỗi cô đơn cũng cần như hạt muối mặn
    nêm vào những bình yên…
    *
    Nhưng cuộc đời luôn có nhiều ngã rẽ chờ được đặt tên
    để người định nghĩa lại hạnh phúc
    để so đo thiệt hơn những mất mát
    để lần đầu tiên trong lòng người nghi ngờ tình yêu không phải là thứ duy nhất
    biết cách làm tổn thương…
    *
    Ngôi nhà được trả về với những luống hoa hồng vàng
    cửa sổ, lối đi…phải khép lại
    những vì sao rồi cũng đến lúc giật mình chứ không thể sáng mãi
    những tiếng cười trẻ con vẫn chưa đủ nhiều tưởng tượng cho quãng đời ấy
    và người bước đi…
    *
    Chúng ta đã đi qua thương nhớ mà không hề phải vay
    nên nợ nần chỉ đong bằng cảm giác
    nên sợ cuộc đời về sau sẽ chẳng thể nào ôm được ai đó trong tay thật chặt
    nên lo lắng những giọt nước mắt sẽ quên từng bỏng rát
    dù đau đến xanh xao…
    *
    Có bao nhiêu người đã đi qua thương nhớ mà quên được nhau?



    Nguyễn Phong Việt
    theo nhavantphcm.com.vn
    Dream as if you'll live forever, live as if you'll die today.

+ Trả lời Chủ đề
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2

Các Chủ đề tương tự

  1. Cuộc sống của phụ nữ Tây Nguyên trong “Sắc màu dã quỳ”
    Bởi yuri trong diễn đàn Văn hoá - Giáo dục - Nghệ thuật
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 20-10-2012, 09:46 AM
  2. Xích lô - nét đẹp trong văn hóa du lịch Hà Nội
    Bởi yuri trong diễn đàn Dấu xưa
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 09-04-2012, 02:23 PM
  3. Đừng sống “Mù lòa” trong cuộc đời này
    Bởi yenminh0210 trong diễn đàn Sách
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 13-02-2012, 09:06 AM
  4. Một chiếc xúc xích mỗi ngày làm tăng nguy cơ ung thư tụy
    Bởi helovina trong diễn đàn Quốc tế
    Trả lời: 0
    Bài viết cuối: 17-01-2012, 03:50 PM
  5. Chiếc bóng vs Sợi xích
    Bởi Daxiongmao trong diễn đàn Tổng hợp
    Trả lời: 64
    Bài viết cuối: 22-03-2010, 08:29 PM
Quyền viết bài
  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình