Một “giai” tuổi teen đã chất vấn 1 gái tuổi teen vậy. Hóa ra phong trào “nhà nhà cùng diễn, người người cùng diễn” đã phát triển lên tầm cao. Nhất là từ khi nhu cầu lên “phây” (facebook) trở nên “không thể kìm hãm” được. Ngày nay ai không biết tự giới thiệu mình là tội “tày đình”. “Ngu dại” gì mà không diễn!
Mà diễn nói theo ngôn ngữ thông dụng hơn là “chém gió”. Chém phầm phập, chém tứ tung mà chém nhiều chả thấy chết ai, vì ai cũng quen chém và quen bị chém.

Một ông nhà báo viết ca ngợi họa sĩ C mà bịa ra hẳn chuyện lâm ly 1 ông khách trời Âu đến đặt hàng vẽ tranh, để rồi đặt tít họa sĩ C nhận đơn đặt hàng của chúa Jesus. Một nữ nhiếp ảnh gia mạnh miệng tuyên bố ảnh cô là dạng tài liệu - thị giác, nghĩa là tài liệu mà tính thẩm mỹ cao. Chắc cô sợ nói là ảnh tài liệu thì nghe không sang bằng ảnh nghệ thuật. Một đạo diễn luôn dọa bỏ Hãng ra đi rồi lại kêu phải ở lại làm vài phim để tặng Hãng… Có những nghệ sĩ lại chỉ khoái chuyện triển lãm không được cấp phép hay đang làm bị dở dang giữa chừng làm thành tích cho CV (tiểu sử).

Nhất là các “sao”, “hot girl”, “hot boy” thì càng lê “máy chém” đi khắp nơi, diễn “điên đảo”. Mà nhiều khi không biết vô tình hay hữu ý, một số phóng viên báo mạng là “tiếng nói” là “công cụ” của các “sao”. Chưa kể “sao” đã “chém”, nhà báo cũng “chém”, thành ra độc giả được “hưởng” hai lần ‘chém”!

“Chém” bằng cẩu đầu trảm là chém dạng tầm phào, chả chết ai. Dạng long đầu trảm dành cho các nhân vật có tý tên tuổi thì nguy hơn, vì đôi khi lộng giả thành chân.

Bà con ta hăng hái “chém” lắm, đến anh quay phim mà hét cô MC: “Chém đi em” làm nhân vật được phỏng vấn đã già, tá hỏa. Và “chém” ở mọi nơi mọi lúc, đến “trà chanh cũng chém gió” nói gì đến bàn bia, tiệc rượu. “Chém” ở “phây” vô tư, lên truyền thông càng “chém”, hết “chém” mình đến “chém” người, “chém” cá nhân chán chuyển sang “chém” đến tập thể!

Mà trở lại câu hỏi của “giai” tuổi teen đầu bài, nghe câu trả lời của gái teen mới khoái làm sao: Đời không trả cát sê nhưng vì đam mê nên em cứ diễn!

Theo Lao Động