请客
Mời khách

有个人请客,看看时间过了,还有一大半的客人没来。主人心里很焦急,便说:“怎么搞的,该来的客人还不来?”一些敏感的客人听到了,心想:“该来的没来,那我们是不该来的啰?”于是悄悄地走了。主人一看又走掉好几位客人,越发着急了,便说:“怎么这些不该走的客人,反倒走了呢?”剩下的客人一听,又想:“走了的是不该走的,那我们这些没走的倒是该走的了!”于是又都走了。最后只剩下一个跟主人较亲近的朋友,看了这种尴尬的场面,就劝他说:“你说话前应该先考虑一下,否则说错了,就不容易收回来了。”主人大叫冤枉,急忙解释说:“我并不是叫他们走哇!”朋友听了大为光火,说:“不是叫他们走,那就是叫我走了。”说完,头也不回地离开了。
Có một người mời khách, nhìn thấy đã quá giờ rồi mà vẫn còn hơn phân nửa khách chưa đến, chủ nhân lo lắng trong lòng bèn nói: “Làm gì vậy trời, khách cần đến vẫn chưa đến?” Mấy vị khách nhạy cảm nghe xong thầm nghĩ: “Cần đến chưa đến, thế chúng ta là khách không cần đến rồi?” Thế là lặng lẽ ra về. Chủ nhân nhìn thấy mấy người khách bỏ về, càng sốt ruột hơn, liền nói: “làm sao mà mấy vị khách không nên đi lại bỏ đi hết vậy?” mấy vị khách còn lại nghe được lại nghĩ: “Người bỏ về không phải là người nên đi, thế chúng ta những người chưa đi là những người nên đi rồi!” Thế là đều bỏ về hết, chỉ còn lại duy nhất một người chơi khá thân với chủ nhân, nhìn thấy tình huống khó xử này, bèn khuyên rằng: “Trước khi nói anh phải suy nghĩ một chút, nếu không nói bậy rồi khó mà lấy lại được.” Chủ nhân la lên bị oan, vội vàng giải thích: “tôi quả thực không phải kêu họ bỏ đi đâu!” Người bạn nghe xong nổi giận, nói: “Không phải kêu họ đi, thế thì bảo tôi đi rồi.” Nói xong, chẳng thèm quay đầu lại đi một nước.